Có một tình yêu Sài Gòn

Responsive image

“Phải bứt ra khỏi thành phố này, thế nào tôi cũng khóc. Đứa bé khi buộc phải ra khỏi tử cung mẹ đã khóc, hệt như vậy”.

Thành phố nào mà được yêu đến vậy? Xin thưa ngay, đó chính là Sài Gòn, hay Saigon, theo cách viết dính liền và không bỏ dấu của Quốc Bảo trong suốt 159 trang khổ 20x21cm của tập tản văn mang tên THỊ DÂN, mà tác giả tự nhận là “cuốn sách ai cũng viết được, ai cũng có thể là tác giả, nếu hắn ta yêu Saigon đủ nghĩa một tình yêu”.

Dĩ nhiên, đó là chỉ là một cách nói khiêm tốn, vì không phải ai yêu cũng nói được nên lời, chưa kể lời yêu đó phải đủ chân thành và duyên dáng để người khác đọc vào biết đấy là người đang yêu. Sài Gòn tám triệu dân thì có không kém tám triệu người yêu, chưa kể những người yêu phương xa, mà Quốc Bảo từ đầu đến cuối sách một mực khẳng định tôi yêu Sài Gòn “của tôi” thế cũng có phần ích kỷ. Nhưng đấy là cái ích kỷ đáng yêu - đáng yêu như chính Sài Gòn qua cảm nhận trong văn Quốc Bảo.

Sài Gòn trong mắt anh là một thành phố “không hề đẹp”. Đọc câu đấy xong đừng vội lo Quốc Bảo chê nhan sắc người yêu mình. Vì liền kề đấy anh bảo nó “cũng không hề xấu”, và quan trọng hơn, đồng thời tinh tế hơn, anh nhận ra: “Nó ở đó, để người ta sống”.

Anh nhìn thấy vẻ đẹp của Sài Gòn trong sức sống của nó, trong sự thay đổi nhanh đến chóng mặt của nó (dầu những thay đổi đôi khi kệch cỡm) và cả trong sự chắp vá xộc xệch như bản hòa âm “đầy tiết tấu phá bĩnh”.

Anh tỉ mẩn so sánh vị cà phê của từng thành phố để rồi rủ rê ta ngồi cùng anh nơi quán cóc Sài Gòn đợi bình minh lên để hiểu hơn về thành phố. Rồi anh lại nhẩn nha bình luận về chất giọng Sài Gòn.

Cũng như lời nhiều ca khúc của Quốc Bảo, ngôn ngữ trong THỊ DÂN là một thứ ngôn ngữ được chăm chút đến độ mỹ miều - thậm chí đôi lúc quá mỹ miều. Nhưng dĩ nhiên ta biết phải yêu lắm thì mới dày công chăm đến thế.

Nguồn: Báo Tuổi trẻ


THỊ DÂN
Mã sp:VHVN-HK135
Tác giả: Quốc Bảo
Nhà xuất bản: Hội nhà văn
Giá:36.000đ