Tuổi 22 của người nổi tiếng - Kỳ 4: Giorgio Armani

Responsive image

Giorgio Armani bước sang tuổi 22 vào ngày 11-7-1956. Trước khi trở thành một trong những nhà thiết kế hàng đầu thế giới, Giorgio Armani mong muốn trở thành một nhiếp ảnh gia, và trước đó là ước mơ làm bác sĩ.
Nhưng cơn lốc những đam mê nghề nghiệp của ông nhanh chóng kết thúc ở tuổi 22, khi ông quyết định làm việc ở một cửa hàng.

Đôi khi bạn phải thử nghiệm nhiều nghề

Sinh ra và lớn lên ở Piacenza, Ý, Armani đã đăng ký học trường y vào năm 18 tuổi để theo đuổi ước mơ làm bác sĩ phẫu thuật. Nhưng ông đã nhận ra rằng ngành y không phải là niềm đam mê của mình khi ông làm người phụ giúp công việc y tế trong thời gian thực hiện nghĩa vụ quân sự hai năm sau đó. Khi quay về nhà, ông đã thử sức trong lĩnh vực nhiếp ảnh chuyên nghiệp, nhưng cũng nhanh chóng nhận ra rằng mình không đủ tài năng để có thể sống dựa vào nghề này.

Không lâu sau sinh nhật lần thứ 22, Armani đi tìm việc và xin vào làm người trưng bày hàng tại La Rinascente, một cửa hiệu thời trang cao cấp ở Milan. Ông trở nên rất hứng thú với mảng tiếp thị của ngành thời trang. Khi một người quản lý nhận ra con mắt nghệ thuật của Armani và trao cho ông cơ hội thăng tiến, ông đã chớp lấy cơ hội đó. Chỉ sau vài tháng ông đã thu hút rất nhiều khách nhờ những thiết kế quần áo nam, làm các quản lý cửa hàng ngạc nhiên thán phục với bước đột phá này.

Sau khi làm việc vài năm với vai trò nhà thiết kế, ông đã ra ngoài tự lập nghiệp vào năm 1970 và thành lập thương hiệu Giorgio Armani - đến nay đã trở thành một trong những nhãn hiệu được ưa chuộng hàng đầu trên thế giới.

Nhà văn Raymond Carver: Tầm quan trọng của một người thầy

Raymond Carver bước sang tuổi 22 vào ngày 25-5-1960. Ở tuổi 22, nhà văn viết truyện ngắn nổi tiếng về chủ nghĩa đơn giản, chủ nghĩa hiện thực, và những cuộc đấu tranh bất tận với rượu không chỉ xuất bản câu chuyện đầu tiên của mình, mà ông còn gặp được nhà cố vấn văn học đã giúp định hình sự nghiệp văn chương của ông.

Khi mới 20 tuổi, Raymond Carver đã là một người cha có hai con. Mặc dù phải làm một loạt công việc tay chân để trả các hóa đơn, nhưng ông cũng dành thời gian cho ước mơ lớn nhất của mình là trở thành một nhà văn. Năm 1958, ông cùng gia đình chuyển từ Yakima, Washington, đến Paradise, California, để ông có thể theo học các lớp viết văn sáng tạo tại trường cao đẳng Chico State. Ở đó ông đã gặp được nhà văn và giáo sư John Gardner. "Ông ấy đã đưa cho tôi chìa khóa vào văn phòng của ông", sau này Carver kể lại. "Bây giờ tôi thấy rằng món quà đó thực sự là một bước ngoặt".

Gardner nhìn thấy tiềm năng to lớn trong nhà văn trẻ này, nên ông đã phê bình rất kỹ lưỡng về từng chi tiết trong các tác phẩm của Carver. Ông dạy Carver rằng văn học không phải là một hình thức tự thể hiện mà là một hình thức giao tiếp. Ông khinh miệt những hoài nghi của đầu những năm 1960 và cho Carver biết rằng nghệ thuật lớn nhất không phải là hư vô, mà là sự khẳng định cuộc sống. Ông cũng nói với Carver rằng kiệt tác văn chương không phải là sản phẩm của một loạt các cảm xúc, mà là sự kiên trì chịu khó sửa đổi và viết đi viết lại. Carver kể lại rằng trong suốt cuộc đời của mình, mỗi lần cầm bút viết là một lần ông lại cảm thấy Gardner đang đứng bên cạnh hướng dẫn cho ông.

Ở tuổi 22, nhà văn trẻ đầy tham vọng này cuối cùng đã hoàn thành một truyện ngắn mà ông cảm thấy có thể xuất bản được: The Furious Seasons được xuất bản vào mùa xuân năm 1961 trong tạp chí văn chương Selection ở trường đại học. Kinh nghiệm này đã làm Carver vui sướng và tăng gấp đôi mong muốn viết lách của mình.

Mặc dù tiếp tục gây ấn tượng với người đọc và các biên tập viên, ông vẫn chưa thể trở thành một tác giả nổi tiếng khắp quốc gia cho đến năm 1971 khi Esquire xuất bản truyện Neighbors của ông. Những tác phẩm của Carver đã tạo nền tảng cho bộ phim được đánh giá rất cao năm 1993 của Robert Altman, Short Cuts.