MÌNH NÓI CHUYỆN GÌ KHI MÌNH NÓI CHUYỆN TÌNH

Responsive image

Một giọng tỉnh rụi miệt mài “sao chép” tâm thế nước Mỹ thời hậu công nghiệp, “sao chép” thế giới ở vào cái thời mà những mối liên kết trở nên đầy xung động, tan rã từ bên trong. Gọi là “sao chép” bởi có vẻ như nhà văn tài năng này chẳng mấy dụng công trong việc trả thế giới về như nó vốn dĩ, không cần bình luận, can thiệp hay chú thích về nó. Có thể gặp nơi nhiều cuộc đối thoại mà Raymond Carver bày biện trong hầu hết các truyện ngắn của mình là tâm thế của những cá nhân tưởng mình nắm được tiện nghi và thế giới nhưng lại luôn chới với, mất kiểm soát, những gia đình biến thành các “nhà thương điên”, những xã hội mà ở đó đầy rẫy các quyết định hạnh phúc tầm thường vô hướng, những mối quan hệ chóng vánh chẳng gắn kết bởi niềm tin hay tình yêu. 17 truyện ngắn trong tập truyện này hầu hết là những cuộc đối thoại lạnh lùng, có khi ồn ào nhằm phủ lên những thương tổn, va chạm chẳng dễ gì hoá giải. Vì vậy, đọc Raymond là đọc cái mạch ngầm hẫng hụt, vắng thiếu, sự vong thân, giãy chết của những tâm hồn. Tất cả những điều đó chìm sâu bên dưới những văn bản cấu trúc rời rạc và có vẻ khốc liệt, mạnh mẽ.


Raymond Carver (1939 – 1988) được mệnh danh là “bậc thầy truyện ngắn đích thực của thời đại” chỉ với chưa đầy bốn tập truyện ngắn và một số bài thơ trong toàn bộ sự nghiệp.
Bản dịch Dương Tường & Nguyễn Hạnh Quyên. Nhã Nam & NXB VHSG, 2009, 36.000 đồng.
 
Theo: Sgtt