Chúng mình đã từng uống rượu

Responsive image

Tiểu Dương là nhân viên văn thư của nhà máy phân đạm, gần đây, nhà máy được trên điều đến một bí thư Đảng ủy mới họ Hầu. Tiểu Dương nghĩ, nhân dịp bí thư mới đến nhận nhiệm vụ, nhất định phải để lại cho ông ta một ấn tượng tốt đẹp, thì sau này công tác sẽ thuận lợi. Nhưng làm thế nào mới gây được ấn tượng tốt đẹp với ông ấy đây?

Nghĩ mãi, Tiểu Dương mới nghĩ ra bố mình. Bố của Tiểu Dương là giám đốc sở Tư pháp, lãnh đạo một ngành tưởng chừng không ghê gớm lắm. Tiểu Dương nghĩ: Đều là những người hoạt động chốn quan trường, thế nào mà bí thư Hầu chẳng có dịp gặp mặt bố mình, dù cho chưa từng gặp mặt thì cũng nghe nói đến tên nhau chứ! Đúng rồi, phải chắp mối quan hệ từ đây.

Chiều nay, Tiểu Dương mang tài liệu đến phòng làm việc của bí thư Hầu. May mắn đúng lúc bí thư Hầu cũng không bận việc gì, nên bảo Tiểu Dương ngồi xuống nói chuyện. Tiểu Dương nghĩ bụng: “Thời cơ đã đến.”

Chuyện nọ xọ chuyện kia một lát, Tiểu Dương bèn lái câu chuyện sang chuyện liên quan đến bố mình.

Tiểu Dương nói:

- Bí thư Hầu ạ! Bố cháu thường nhắc đến chú đấy. Bố cháu nói ông đã từng cùng chú uống rượu, nói rằng tửu lượng của chú rất khá, uống nửa lít mà vẫn chưa say…

Bí thư Hầu hỏi:

- Đồng chí ư? Bố đồng chí là…

Tiểu Dương vội giới thiệu rằng:

- Bố cháu là giám đốc sở Tư pháp, đã từng uống rượu với chú.

Bí thư Hầu nghiêng đầu nghĩ ngợi, nói:

- Ơ! Lạ nhỉ! Mình không nhớ ra thật! Giám đốc sở họ Dương tên là gì nhỉ?

 Nghe vậy, Tiểu Dương ngớ người ra. Tiểu Dương nghĩ bụng: bố mình cũng là người có đầu có mặt hẳn hoi, tại sao bí thư Hầu lại không ghi nhớ một đặc điểm nào nhỉ? Bất đắc dĩ lắm, Tiểu Dương đành phải nói tên của bố mình ra"

Bí thư Hầu lại hỏi:

- Đồng chí ấy cùng mình uống rượu lúc nào, ở đâu nhỉ?

Tiểu Dương hơi chột dạ, nghĩ bụng một cán bộ bự như bí thư Hầu, một năm ít ra cũng phải dự mấy chục bữa tiệc, chắc chắn là một cán bộ “được rèn luyện qua rượu mạnh”. Dự nhiều tiệc rượu như vậy, cùng uống với ai, làm sao mà một lúc nhớ rõ ngay được chứ? Như người sắp chết đuối vớ được cọc, Tiểu Dương bèn nói:

Uống rượu ở đâu, cháu cũng không rõ. Bố cháu nói thế…; hình như… là chuyện xảy ra năm ngoái ạ!

- Ồ!… Bí thư Hầu gật đầu nhè nhẹ, cuối cùng nói chắc như đinh đóng cột: Bố đồng chí tôi thực sự chưa quen, thực ra tôi có uống được rượu đâu, tửu lượng xoàng một cách đáng thương, mọi người quen tôi đều biết cả…

Bí thư Hầu còn nói những gì nữa, Tiểu Dương chẳng còn lòng dạ nào mà nghe tiếp nữa, khi ra khỏi phòng mặt mày đỏ nhừ.

Sau đó không lâu, trong một cuộc họp công nhân viên chức, bí thư Hầu khẳng khái vô tư nói:

- Tôi về cơ quan chưa lâu, đã có một số đồng chí đến chỗ tôi móc nối quan hệ, đi cửa sau, gây thiện cảm cá nhân. Thật nực cười, có đồng chí còn ngang nhiên bịa chuyện nói rằng bố đồng chí ấy đã từng uống rượu với tôi, còn nói tửu lượng của tôi thế này thế nọ. Nhân đây, tôi không ngại nói thẳng với các đồng chí rằng, tôi chưa từng nhấm một giọt rượu nào. Cho nên tôi khuyên những đồng chí ấy nên chỉnh đốn tư tưởng của mình, không nên động não những chuyện không hay ho ấy. Bí thư Hầu này không dọa đâu!

Ngồi trong hội trường mà Tiểu Dương cảm thấy như ngồi trên đệm găm đầy kim, cậu hiểu bí thư Hầu nói những câu ấy đều ám chỉ hoặc nói thẳng ra là chĩa mũi tên vào cậu.

Nửa năm sau, bố Tiểu Dương được điều sang làm phó trưởng ban tổ chức thành ủy, thành ủy tiến hành khảo sát mấy người, trong đó có bí thư Hầu, chuẩn bị bồi dưỡng một người lên thành ủy làm chánh văn phòng. Đây là một chuyến công tác tuyệt vời, tổ chức phân công bố của Tiểu Dương dẫn đầu đoàn cán bộ đi khảo sát.

Sáng hôm ấy, bố Tiểu Dương cùng đoàn đến nhà máy phân đạm tiến hành khảo sát. Khảo sát xong xuôi, đương nhiên có một bữa tiệc mời đoàn cán bộ thành ủy. Lẽ ra việc tốt đẹp được tháp tùng lãnh đạo đến dự tiệc không đến phần Tiểu Dương, nhưng lần này bí thư Hầu lại cứ bắt Tiểu Dương dứt khoát phải tham gia. Người tinh mắt chỉ cần liếc nhìn là biết chuyện gì…

Trong bữa tiệc tưng bừng tiếng chạm cốc, cụng ly, chan hòa tình cảm, đương nhiên không thể thiếu những lời bí thư Hầu khen ngợi năng lực của Tiểu Dương, những câu khách sáo của bố Tiểu Dương. Ngồi dự tiệc, mà Tiểu Dương cảm thấy mất tự nhiên vô cùng.

Rượu ngà ngà say, bí thư Hầu ngửa mặt đột nhiên nói với bố Tiểu Dương:

- Trưởng ban Dương, thật ra chúng ta đã quen biết nhau từ lâu rồi. Năm ngoái chúng ta đã cùng nhau uống rượu, đồng chí còn khen tôi tửu lượng khá đấy!...

Bố Tiểu Dương cười khà mấy tiếng, tỏ ra không hiểu hỏi lại:

- Chúng ta đã từng cùng nhau uống rượu, có chuyện ấy sao? Tại sao tôi không nhớ nhỉ?

Bí thư Hầu thận trọng nói:

- Thật mà! Nhưng tôi không nhớ là uống ở đâu nữa. Không tin đồng chí thử hỏi Tiểu Dương mà xem.

Ngồi bên cạnh, Tiểu Dương ngạc nhiên, há hốc miệng, chẳng nói được một câu…
                                                                                                                      Vũ Phong Tạo dịch

TRUYỆN CỰC NGẮN TRUNG QUỐC - Mời Tình Địch Ăn Cơm
Mã sp:VHNN-TN41
Tác giả:
Nhiều tác giả
Nhà xuất bản: Văn học
Giá:35,000đ