Đăng nhập | Đăng ký

Tiết kiệm công tìm nghìn nghìn đầu sách
Tìm kiếm bạn sẽ có kết quả nhanh nhất và tối ưu nhất (Hỗ trợ gõ tiếng việt tự động)
   

Tiêu đề Tác giả Nội dung NXB Loại Tất cả
  
Hỗ trợ khách hàng

Hotline:0904 845 066
(7h-22h, cả T7, CN)
info@xbook.com.vn
  
Support Online
Liên hệ hợp tác
Liên hệ hợp tác:
  Đặt hàng theo yêu cầu
- Tại chức năng này, quý khách có thể gửi thông tin đặt những cuốn sách hay sản phẩm thuộc lĩnh vực kinh doanh của xbook, nhưng do chưa cập nhật lên hệ thống. Hoặc do quý khách chưa tìm được sản phẩm ưng ý, nhưng biết trên thị trường có sách hoặc sản phầm đó.
- XBOOK sẽ tiến hành kiểm tra thông tin yêu cầu của quý khách để đáp ứng nhanh nhất.

    Thư giãn -> Những điều kỳ diệu
Thằng cu bần
Cập nhật: 15h - 14/4/2012

Tiếng chuông đồng hồ báo thức kêu leng reng trên bàn đã dựng kỹ sư Trương Đức Quang ngồi dậy. Ông chưa kịp thõng chân xuống đất, thì chị Lái từ buồng trong đã đi ra, cúi nhặt đôi dép lê nằm sâu dưới gầm giường đặt lại chỗ cũ để ông khỏi lỡ chớn.

- Thằng cu đâu? - Ông Quang hỏi. - Thưa, nó ra ngoài sông. - Chị Lái đáp. -Vẫn bắt nó đi hái quả bần chín với bắt cua nước mặn để cô đem ra chợ bán như mọi hôm, hả?

- ồ không không! Hôm nay nó muốn thết đãi ông một bữa canh chua do tự tay nó làm ra đó thôi ạ.

- Tôi đã nhiều lần nhắc nhở cô không bắt nó làm việc đó nữa cơ mà. Hừm đúng là ngu lâu khó đào tạo!

Ông Quang cười khinh bạc, rồi đùng đùng đi ra sân, vòng ra sau vườn.

Qua cung cách xử sự của hai người như vừa rồi, hẳn nhiều người nhầm tưởng họ có quan hệ chủ tớ. Kỳ thực họ từng là vợ chồng của nhau, nhưng chuyện đó xảy ra cách đây đã mười tám năm rồi.

Mười tám năm trước, Trần Thị Lái vừa tròn hai mươi tuổi. Tuy sinh ra và lớn lên trong một gia đình làm nghề chài lưới quanh năm đầu tắt mặt tối, nhưng Lái là một cô gái có phẩm hạnh, nhan sắc, và đặc biệt nết đi dáng đứng thùy mị đoan trang, giọng nói trong trẻo dịu dàng đã làm xiêu lòng bao nhiêu chàng trai si tình làng trên xóm dưới. Vào thời kỳ ấy, cũng ở làng này, có một nhân vật nổi tiếng khác là kỹ sư thủy lợi Trương Đức Quang. Có lẽ quá mải mê trên đường công danh sự nghiệp nên đã "quá niên trạc ngoại tứ tuần", ông này vẫn "mồ côi vợ". Thế rồi, do một sự tình cờ mà "trai anh hùng gặp gái thuyền quyên". Trong một lần về quê, sau mười mấy năm giang hồ lưu lạc, ông kỹ sư đã gặp và có một tình yêu sét đánh với cô gái làng chài. Rồi hai người tổ chức lễ thành hôn. Họ hưởng một tuần trăng mật tuyệt vời trên con thuyền năm mui bồng bềnh giữa dòng sông thơ mộng. Ngày vui ngắn chẳng tày gang, thời gian nghỉ phép trôi vèo trong nháy mắt, kỹ sư Quang phải quay về nơi công tác, để lại cho người vợ trẻ trung xinh đẹp của mình một cái thai mới hình thành trong bụng cùng bao nhiêu lời thề thốt thủy chung son sắt.

Trở lại cơ quan mới chân ướt chân ráo, ông Quang đã nghe tin mình được cử ra nước ngoài thụ nghiệp, làm luận văn tiến sĩ thủy lợi. Cùng đi với ông là Châu Thị Hoàng Yến chỉ kém Quang vài bốn tuổi, dáng to béo đẫy đà và bặn trợn như một đô vật cấp kiện tướng. Bố Hoàng Yến là một "yếu nhân" ở bộ, quen biết Quang từ lâu, ông rắp tâm gán ghép Quang với cô con gái quá lứa lỡ thì của mình, nhưng chưa có thời cơ. Nhân ở bộ có chỉ tiêu chọn một số kỹ sư lâu năm ra nước ngoài thụ nghiệp, ông mừng rơn, và cử đích danh Đức Quang và Hoàng Yến cùng qua úc. Lần đầu tiên qua nước ngoài còn lạ nước lạ cái, lại ở cạnh một cô gái đồng hương rất có năng khiếu về khoa mồi chài, Trương Đức Quang đã nuốt trôi bao nhiêu lời thề thốt thủy chung với người vợ chân chỉ hạt bột ở quê nhà, cũng là điều dễ hiểu. Suốt bốn năm thụ nghiệp, Đức Quang và Hoàng Yến sống với nhau già nhân ngãi non vợ chồng. Vậy mà sau khi về nước, vì cần bịt miệng thế gian, họ tổ chức một đám cưới cực kỳ linh đình.

Trong khi đó thì ở nhà, chị Lái cứ lặng lẽ mang thai, sinh con, lặng lẽ chờ chồng, nuôi con suốt bảy tám năm trời đằng đẵng. Mặc dầu không hề nhận được một dòng thư nào của ông Quang gửi về, vẫn chưa một lần chị nghĩ đến chuyện mình đã bị chồng phụ bạc. Mãi đến khi chính người anh ruột của chị vào Nam công tác, tình cờ nghe được khối chuyện không hay của Đức Quang, về nói với em gái, chị vẫn nửa tin nửa ngờ. "Trăm nghe không bằng một thấy", trung thành với phương châm xử thế đó, chị vào Nam và thực tế nhãn tiền đã làm cho lòng tin chị sụp đổ. Trong hoàn cảnh đó mà vào tay kẻ khác chắc họ nổi tam bành lục tặc quyết cho người "chưa thăm ván đã bán thuyền" kia một trận nhớ đời. Khốn nỗi, vốn quá thật thà nhút nhát, lại thấy ông Quang bây giờ to béo bệ vệ, oai phong lẫm liệt, nhà cao cửa rộng choáng ngợp, lại người ra kẻ vào "Báo cáo thủ trưởng", "Chúc mừng anh Hai" nhiều quá, làm chị thêm chờn. Thế rồi, chỉ sau vài cuộc tiếp xúc nhẹ giữa hai người ở phòng thường trực cơ quan, bị ông Quang vừa nhỏ nhẹ dụ dỗ vừa gầm gào dọa dẫm, từ vai trò một "bà chánh thất" đi thanh tra chuyện chim chuột của đức ông, chị Lái đã chuyển qua vai cô em gái vào thăm ông anh trai là tiến sĩ Trương Đức Quang lúc nào không biết. Lừa gạt được Trần Thị Lái, đẩy được chị về quê một cách êm thấm nhẹ nhàng, Trương Đức Quang tự xem mình là người có cơ mưu, quyền biến. Sau đó, thỉnh thoảng nhớ về ngày cũ, ông cũng có lúc thấy thương hại chị Lái chút xíu, nhưng tức khắc ông tặc lưỡi: "ở đời giàu đổi bạn, sang đổi vợ là chuyện thường, can cớ chi mình phải bận tâm!".

Nhưng rồi cũng có lúc ông phải bận tâm về cái chuyện "sang đổi vợ" ấy. Nguyên do, hai đứa con sinh đôi của ông với bà Hoàng Yến vì quá được nuông chiều lại cậy thế lực cha mẹ mà sớm thành hư hỏng. Mới mười ba mười bốn tuổi đầu, chúng đã gái trai đú đởn, thuốc xái tiêm chích, tiêu tiền như nước, thậm chí, đã biết gạ gẫm người dưới quyền của bố để nhận tiền hối lộ. Bước qua đầu năm nay, trong lúc bản thân ông vẫn gặp may trên đường công danh sự nghiệp, thì hai ngón đòn sấm sét của định mệnh đã giáng xuống đầu ông gần như cùng một lúc. Đó là, thằng Đức Huy, con trai ông, đã bị chết ngay tại chỗ trong một cuộc đua xe máy trái phép trên đường quốc lộ. Hoàng Oanh, con gái ông, trong thời gian tập trung cai nghiện ma túy, qua khám nghiệm, đã phát hiện máu có nhiễm vi trùng bệnh HIV! Vậy là sắp đến tuổi sáu mươi, Trương Đức Quang hoảng hồn thấy mình có nguy cơ thành người tuyệt tự. Ông bắt đầu dò xem, trong vài ba chục bồ bịch lăng nhăng với ông lúc này, lúc nọ, có ai con cái gì không. Cuối cùng ông biết có thì vẫn có, nhưng bọn họ đâu chỉ quan hệ xác thịt với một mình ông thôi đâu. Nên con cái họ đẻ ra toàn loại cái đầu ông xã, cái tai ông trùm, chứ làm sao biết chắc đứa nào là con ông. Đến nước này, ông bắt buộc phải nghĩ về thằng cu Bần - đứa con trai đầu lòng mà ông đã bỏ rơi nó từ khi còn nằm trong bụng mẹ. Ông vạch ra cả một chương trình hành động dài hạn nhằm thuyết phục bà Hoàng Yến rồi chị Lái cho phép ông đưa thằng cu Bần vào Nam nuôi dạy. Khác với dự kiến ban đầu của Trương Đức Quang, chị Lái đã chấp nhận lời đề nghị của ông khá dễ dàng. Chị nghĩ, được đi với cha nó, thằng Cu Bần sau này nếu không thành ông nọ bà kia chăng nữa, thì cũng được học hành đến nơi đến chốn. Ra đời, ít ra nó cũng có cái nhà tử tế để ở, có bát cơm no, manh áo lành, khỏi phải còng lưng bắt con cua, cào con trạng, hái quả bần ngoài sông suốt đời mà vắt mũi không đủ bỏ miệng. Duy với bà Hoàng Yến thì có chút rắc rối. Mặc dù vẫn "phê duyệt" lời đề nghị chính đáng đó của ông, nhưng Hoàng Yến đặt điều kiện kiên quyết: "Nếu ông muốn gây dựng cơ nghiệp cho Cu Bần, thì tôi phải được xem là mẹ đẻ của nó, chứ không phải ai khác". "Được, cái đó sẽ tính sau", ông Quang tự nhủ và bắt tay ngay vào việc chuẩn bị cho chuyến hồi hương hào hứng chẳng kém gì một tân khoa tiến sĩ sắp vinh quy bái tổ..

- Cô Lái này! - Sau một hồi đi dạo quanh vườn, ông Quang lại vào nhà tiếp tục câu chuyện bỏ dở với người vợ cũ. - Các thứ giấy tờ liên quan đến việc di chuyển chỗ ở cho thằng Cu Bần, cô chuẩn bị xong xuôi cả rồi chứ?

Chị Lái khúm núm như người đầy tớ gái trước mặt ông chủ quyền thế:

- Thưa ông, xong cả rồi ạ.

- Tốt, còn cái việc tôi nhắc mụ chữa bằng được cái tên "Bần" của thằng Cu sang "Bân" trong các thứ giấy tờ, thế nào rồi?

- Dạ, cái đó... người ta không làm cho đâu. Ai cũng bảo muốn vứt bỏ một cái dấu huyền để chuyển "Bần" qua "Bân" là phải qua Sở Tư pháp, rồi sở.., sở... Nghĩa là khó lắm, ông ạ.

- Khó, khó cái... con tườu! Nén bạc đâm toạc tờ giấy, chúng nó đòi tiền đó. Chỉ cần tốn kém chút đỉnh để biến con mình từ "Bần" là nghèo hèn đốn mạt, sang "Bân" là hoàn thiện hoàn mỹ, mà cô tiếc ư?

Chị Lái cúi đầu vẻ biết lỗi. Ông Quang cười ngao ngán:

- Trời hả? Đẻ con ra, tên gì không đặt, lại đặt tên là "Bần"!

- Tại vì... quanh làng mọc toàn bần là bần...

- Ngộ nhỡ trong làng mọc toàn cây chó đẻ, cô cũng đặt cho nó cái tên là thằng chó đẻ sao. Cũng như ngày nào ấy - ông Quang vẫn tiếp. - Lúc đi đăng ký kết hôn, tôi khẩn khoản đề nghị đổi quách cái tên "Lái" của cô thành ra "Lài", Trần Thị Bích Lài cho đẹp, nhưng cô vẫn khăng khăng: "Các anh các chị của em toàn Nơm, Nhủi, Chài, Vó, Đó, Lờ cả mà có ai bảo tên xấu đâu nào!" Ngu, ngu, thậm ngu! Như vậy, cái ngu của cô có cả tiền căn hậu kiếp chứ không chỉ một mình bây giờ đâu. Ngu, ngu, thậm ngu!

Bị người chồng cũ mắng té tát một cách hết sức vô lý, nhưng chị Lái vẫn đứng lặng yên như người biết lỗi.

Có một đứa bé mới bị ném từ trên cây cao xuống, còn may là không va vào đám gốc rễ xù xì kia mà gần như lọt thỏm vào một vũng bùn sền sệt. Mặc dầu vậy, nó vẫn chết giấc đi mất vài phút. Tỉnh dậy, nó nghểnh cổ nhìn quanh, tìm xem cái quả bần chín là nguyên nhân nó bị ngã, rơi xuống chỗ nào. Hóa ra quả bần ấy nằm ngay sau chân nó. Nó bèn chộp lấy, mang ra ngoài sông rửa ráy kỳ cọ sạch sẽ rồi bỏ vào giỏ. Tiện thế nó tắm táp, giặt giũ tí chút. Đến bây giờ nó mới thấy đau ở đầu gối, ở cùi tay, bàn chây vì bị xây xát do lúc ngã xuống đã bị những cây bần con mới nhú nhọn như những chiếc chõng tre đâm phải. Nó xé ống tay áo tự băng bó lấy các vết thương. Một... ba... năm... bảy chín... Nó tỉ mẩn kiểm lại những quả bần trong giỏ, và rất hài lòng vì thấy đã kiếm đủ để có thể nấu một bữa canh chua cho bố ăn.

Đến đây, không nói chắc ai cũng đoán biết đứa bé ấy là thằng cu Bần.

Năm nay cu Bần đã mười bảy tuổi, thấp bé như một đứa trẻ mới mười một mười hai, nhưng nó đã có đến ba thâm niên làm nghề hái bần và bắt cua nước mặn cho mẹ đem ra chợ bán lấy tiền đong gạo nuôi nó ăn học. Cu Bần lớn lên chỉ biết mẹ, chứ không biết cha. Nhiều lần cu Bần hỏi mẹ "Bố con đâu?", mẹ nó đều một mực "Bố con chết rồi". Bên cạnh đó thì rất nhiều người bàn tán: cha cu Bần còn sống, và cu Bần chỉ là con rơi con vãi của "con dê cụ ấy". Nhưng đó là nói về trước đây, còn bây giờ sự thể đã quay ngoắt một trăm tám mươi độ. Qua đầu năm nay, bất thình lình cu Bần nhận được thư, tiền, được hàng va-li quần áo, giày dép đẹp hết ý của bố gửi về cho nó. Đến lúc đó, cu Bần mới ngã ngửa ra rằng: Bố nó là một yếu nhân giàu sang tột bậc ở một tỉnh trong Nam. Bố nó chẳng những không bỏ rơi nó, mà còn khẩn khoản cầu xin mẹ nó cho ông đưa nó vào Nam để nuôi dạy thành người "vừa hồng vừa chuyên". "Vừa hồng vừa chuyên" là thế nào nhỉ? Chắc cũng là một thứ yếu nhân nào đó thôi. Chao ôi, mới từ thân phận một đứa trẻ cha vơ chú váo, cu Bần chợt thành con đẻ một yếu nhân, và tương lai sẽ là một người "vừa hồng vừa chuyên", thì đúng là một bước lên tiên rồi còn gì? Cảm kích trước cái công ơn trời biển đó của bố, cu Bần lòng tự nhủ lòng: "Mình sẽ cố gắng để xứng đáng là đứa con trai duy nhất của một yếu nhân như bố". Vì quá nóng lòng muốn tỏ cho bố biết mình sẽ là một đứa con hiếu thảo, cu Bần nghĩ ngay đến việc, bao giờ bố về nhà, mình phải tìm hái bằng được những quả bần chín béo mập nhất, thơm nhất, bắt cho được những con cua nước mặn to chắc nhất, nhiều gạch nhất, và tự tay nấu một nồi canh "đạt tiêu chuẩn quốc gia" để chiêu đãi bố. Đó là lý do khiến cu Bần phải xách cào, xách giỏ ra bãi sông từ sáng sớm hôm nay...

Và bây giờ cu Bần đã về đến ngõ.

Không muốn để bố nhìn thấy mấy chỗ toác da chảy máu trên trán, trên chân tay mình, cu Bần không đi qua lối trước sân, mà vòng sang lối sau hồi để định vào nhà bếp.

"Gì thế nhỉ?". Cu Bần giật thót khi nghe trong nhà bố mẹ to tiếng với nhau, thậm chí, còn có cả tiếng mẹ khóc thút thít.

- Tôi thành thật khuyên cô, muốn tốt, cô hãy từ bỏ ý định rồ dại là dăm bảy tháng lại làm một chuyến vào Nam để thăm con đi nhé. - Ông bố nói tiếp với cái giọng dở kim dở thổ. - Thằng cu Bần muốn được vợ chồng tôi nuôi dạy tử tế, thì điều kiện tiên quyết là nó phải được Hoàng Yến của tôi xem như con đẻ. Trong tình thế đó mà thỉnh thoảng cô lại lù lù xuất hiện giữa nhà tôi, rồi mẹ mẹ con con với thằng cu, thì Hoàng Yến của tôi chịu sao thấu!

- Thế chẳng lẽ từ rày về sau mẹ con em không được nhìn thấy nhau nữa à?

- Chà, đúng là đàn kỳ gảy tai trâu. Căng tai ra mà nghe tôi nhắc lại lần nữa đây này. Bao giờ thằng bé học hành tấn tới, công thành danh toại, tôi sẽ cho nó về quê đón cô vào nuôi, nhưng phải với danh nghĩa là cháu nuôi cô, chứ không phải con nuôi mẹ đâu, rõ chưa? Thôi, câm mồm đi.

Nhưng chị Lái vẫn không chịu câm mồm. Chị vẫn nói. Vẫn khóc. Ông Quang tức khí định cho chị một bạt tai, nhưng đã kìm lại được. Để tránh một cuộc cãi vã tay đôi dễ làm mất uy tín của mình, ông Quang xô cửa bước ra sân, vòng qua đầu hồi, và bắt gặp cái thân hình đen đúa có mái tóc vàng hoe của thằng cu Bần đứng lấp ló sau khung cửa sổ.

- Ô kìa! Con trai của bố đấy à? Sao lấm lem cả thế kia? Chà, chỉ xế chiều là là cha con ta đã lên xe vào Nam rồi, mà con còn bắt cua với hái quả bần về làm gì nữa không biết!

- Dạ. - Cu Bần khó nhọc lắm mới mở được miệng. - Vì nghe mẹ nói, bố... rất thích món canh cua nấu với quả bần chín ạ.

- Hơ hơ... trước đây thì thế thật, còn bây giờ... Chắc bố ăn thứ ấy... không thấy ngon nữa đâu. Với lại, hồi sáng, bố đã sai thằng cần vụ qua thị trấn mua các thứ. Lát nữa, nó sẽ chở về bao nhiêu thịt quay cá rán, nem nọ chả kia, thì bụng dạ nào nữa mà chứa món canh ấy? - Ông Quang cười xòa, rồi xoa xoa lên đôi vai gầy rộc của đứa con trai, hạ thấp giọng. - Bố sẵn sàng ghi nhận việc làm đầy tính hiếu thảo này của con, nhưng cũng xin con đừng vẽ chuyện ra nữa cho mất công. Trước mắt, con có mấy việc cần làm ngay. Như là, tắm rửa sạch sẽ và thay quần áo mới. Như là, đi chào từ biệt bà con chòm xóm để chuẩn bị lên đường. Còn mấy quả bần chín với chỗ cua kia con cứ bỏ đó, để chập tối, cô Lái nấu cho heo ăn!

Mấy tiếng "nấu cho heo ăn" ấy tự dưng làm sống mũi thằng cu Bần cay xè. Được, mình quyết nấu một nồi canh chua thật đạt yêu cầu, để xem bố có dám đổ cho heo ăn hay không?

Cu Bần ra giếng rửa lại mấy thứ mới kiếm được cho thật sạch. Đoạn, cu Bần bóc mai mấy con cua chắc, và tỉ mẩn khêu gạch cua ra bát. Cu Bần đem toàn bộ số càng que cho vào cối để giã, rồi đem lọc lấy một thứ nước sền sệt mà em đặt tên là "nước thang". Em trộn phần thịt đám cua chắc lẫn với đám cua lột, đem chặt mỗi con ra làm bốn, và lần lượt đem rán trong mỡ lợn. Mặt mũi chân tay cu Bần đã nhòe nhoẹt mồ hôi, nhưng không vì thế mà kém hào hứng với công việc. Em hì hục bắc nồi nước thang lên bếp. Chờ nước thang sôi, em đổ toàn bộ số thịt cua cùng với số quả bần chín đã được thái ra từng miếng vào nồi. Đến lúc nước trong nồi sôi lại lần thứ hai, cu Bần nêm muối mắm, nêm mì chính, bỏ gạch cua, rau thơm rau mùi, rắc hạt tiêu vào và đậy kín vung.

Đến đây cu Bần có thể kiêu hãnh mà tuyên bố: Mình đã nấu được một nồi canh đạt "tiêu chuẩn quốc gia". Đem đặt ra giữa bao nhiêu thứ sơn hào hải vị mà ông Quang mới sai cần vụ qua thị trấn mua về, thì mấy bát canh chua mới múc ra thơm điếc mũi kia, vẫn có sức hấp dẫn riêng. Khốn thay, với ông Quang thì sự hiện diện của món canh quê mùa ấy trong những mâm cỗ thịnh soạn mà ông Quang cố tình sắm sửa để khoe mẽ sự giàu sang của mình, là điều báng bổ.

- Hóa ra thằng Cu dám chống lệnh bố đấy nhỉ? - Ông cố lấy giọng nhỏ nhẹ để che giấu sự bực bội trong lòng. - Lúc nãy bố đã dặn con chừa mấy quả bần, mấy con cua ấy lại cho cô Lái nấu cho heo cơ mà.

Thằng cu Bần cảm thấy như bao nhiêu máu trong người dâng cả lên mặt:

- ở làng này không ai đem những thứ ấy cho heo ăn đâu, bố ạ!

- Thôi, đừng lý sự nữa, mà dẹp ngay mấy bát canh thổ tả kia đi! - Chờ một lát vẫn thấy thằng cu Bần đứng như bụt mọc, ông Quang sượng sùng lần lượt bê từng bát canh đi xuống nhà bếp, để vào chậu nước thải...

Hôm đó, vì quá say sưa chạm cốc hết người này đến người khác, lại luôn phải dỏng tai lên để nghe họ tán tụng mình nào thông minh tài trí, nào phong nhã hào hoa, nên suốt cả bữa tiệc kéo dài bốn tiếng đồng hồ liền, ông Quang chẳng hề để ý đến thằng cu Bần lúc nào cả. Mãi tới khi đám khách khứa say bét nhè được người nhà của họ dìu về hết, ông mới nhớ đến cậu quý tử. Ông oang oang gọi con. Gọi mãi chẳng nghe thằng cu Bần thưa gửi gì, ông quay ra sừng sộ với chị Lái:

- Cô liệu hồn mà lôi thằng mất dạy ấy về ngay đây cho tôi!

- "Thằng mất dạy ấy" sẽ không đi vào Nam với ông nữa đâu!

Không chỉ nội dung câu nói, mà cả cái giọng nói bình thản, cả ánh mắt nhìn bạo dạn khác thường của chị Lái lúc chị nói câu đó, đã khiến ông Quang sửng sốt đến bàng hoàng:

- Cái gì? Cô vừa nói cái gì, nhắc lại xem nào?

- Tôi vừa nói: Thằng cu Bần sẽ không vào Nam với ông nữa!

- A! hóa ra mày là con quỷ cái hả? - Ông quay quắt như một con lật đật - Bà con ơi! Con quỷ cái này bày trò lừa tôi. Nó đã cướp trắng của tôi bao nhiêu tiền bạc.

- Không đâu ông Quang ạ. Tất cả bạc tiền của cải ông gửi ra cho mẹ con tôi bấy lâu, nay vẫn nguyên đai nguyên kiện cả đó. Này đây, trong cái gói giấy này là năm mươi triệu bạc. Này nữa, đây là hai chiếc va-li đựng áo quần giày dép, vải vóc, xin ông mở ra mà kiểm tra để bà con chứng kiến hộ tôi. Đó là tất cả những gì ông định dùng để bắt thằng cu Bần phải thay tên đổi tuổi, để bắt tôi mãi mãi không được gọi thằng cu Bần bằng con! - Chị Lái gần như dí vào mũi ông Quang tất cả những thứ chị lần lượt mang ra, rồi bất giác gào lên. - Ông kiểm tra lại đi! Kiểm tra lại đi...i...i...! Rồi mang về trả lại cho mụ vợ thông thái của ông trong ấy, và để cho mẹ con tôi được yên! Để cho mẹ con tôi được yên, ông rõ chưa?

- Không được! Thằng cu muốn sống với ai là quyền của nó, và nó bao giờ cũng thích ở với tôi. Bấy lâu nay, gửi thư cho tôi nó thường nói vậy. Ngay tối hôm qua, trước lúc đi ngủ, nó còn thỏ thẻ vào tai tôi rằng: Con chỉ muốn ở với bố thôi.

- Nhưng đến lúc này thì thằng cu Bần đã nghĩ khác rồi. Chỉ cần đứng sau hồi nghe lỏm cuộc trao đổi giữa tôi và ông trong nhà lúc xế trưa, và chỉ cần thấy cung cách ông bưng mấy bát canh chua đổ vào thùng nước rác lúc ấy, thì thằng cu Bần đủ để hiểu. Giữa nó và ông xa cách đến đâu rồi. Sao? Nếu ông còn chưa tin lời tôi nói, thì tôi gọi nó ra đây để chúng ta cùng đối chất nhé?

Chẳng cần chị Lái phải gọi, thằng cu Bần đã đột ngột xuất hiện trước mặt ông Quang như trên trời rơi xuống:

- Mẹ con nói đúng đó. Con giờ không muốn đi ở với bố nữa đâu.

- Sao? Chẳng lẽ con... không muốn... trở thành người chữ nghĩa thông thái nữa à? - Ông Quang như bị hụt hơi.

- Dạ, con muốn... con muốn lắm, nhưng chắc chi ở với bố con đã thành người chữ nghĩa thông thái, mà dễ thành... dễ thành...

- Dễ thành cái gì?

ấp úng một lúc lâu, thằng cu Bần liếc sang chị Lái. Được cái nhìn bạo dạn của mẹ cổ vũ, nó thấy nóng bừng cả người:

- Dạ thưa bố... dễ thành một đứa trẻ hư hỏng ạ. Xem ti-vi con thấy, với những người chức trọng quyền cao mà không biết ăn ở như bố, thì con cái của họ toàn hư hỏng kiểu lưu manh mất dạy tất cả ạ.

- Trời! Vậy là con...

- Vậy là con đã nói thực lòng với bố rồi đó. Bố chuẩn bị mà lên đường đi kẻo muộn. Còn con thì có phần việc của con. Giờ này ngoài sông nước đã rặc trắng bãi, con phải ra bắt cua để mai có hàng cho mẹ đi chợ.

Nói rồi, cu Bần xăm xăm đi ra giếng với tay lấy cái cào cái giỏ trên giàn bầu, rồi vừa đi ra ngõ nó vừa kéo vạt áo lau nước mắt.
XBOOK MỜI CÁC BẠN ĐÓN ĐỌC

TRƯỜNG CA VỀ TƯỚNG GIÁP (Người Anh Cả Của Toàn Quân)
Mã sp:DN-CT67
Tác giả: Hoàng Bình Trọng
Nhà xuất bản: Kim đồng
Giá:33,000đ
 

   Ý Kiến Khách Hàng
 Thằng cu Bần
Nguyễn Thị Lan Hương   9h - 16/4/2012
 Bài viết rất hay và ý nghĩa, bài viết nói đúng sự thật trong xã hội ngày nay, bố mẹ có quyền cao chức trọng không để ý đến con cái, không dạy bảo được con dẫn đến con hư hỏng.
 Viên ngọc.
Tân Sơn   11h - 16/4/2012
 Nó chỉ là viên ngọc tồn tại trong chí tưởng tượng của những người cũng trong lứa tuổi như phụ huynh của cậu bé Bần.
Viết truyện kiểu này bọn trẻ con chúng nó không đọc đâu: phải viết ngược lại từ góc nhìn của Bần.
Cám ơn và chúc có nhiều bài viết như thế nữa.
Tân Sơn.
 Nuối tiếc
Đặng Lộc Nhung   15h - 16/4/2012
 Ngày nay tiền có thể thay thế tất cả. Nhân phẩm, đạo đức của con người dễ bị thay thế bởi đồng tiền. Ông Quang không biết rằng bản thân ông nên học lại cách làm cha.
 Truyện hay nhưng hơi dài và lan man
Ngo Thi Tu Trung   16h - 16/4/2012
 Nội dung thật ra không có gì mới lắm. Truyện những ông lớn lắm tiền nhưng thiếu cái phần "người" thì đầy rẫy trong xã hội. Tác giả đem thêm một phân cảnh của cái sự thực trần trụi đó vào văn chương mà thôi.
Mình chỉ có ý kiến là truyện nên viết đơn giản hơn. Nó hơi bị ép vào một cách viết cường điệu quá hay sao ấy. Đọc cảm thấy không được tự nhiên.
 thằng cu Bần
nguyễn ngọc thu   8h - 17/4/2012
 Bài viết rất hay và ý nghĩa. cảm ơn Xbook đã gửi cho tôi nhưng bài viết hay, cảm ơn tác giả của câu chuyện. hy vọng sẽ có nhiều bài viết hay nữa
 Cảm nghỉ về câu chuyện Cu Bần
Thai Thị Bảo   8h - 17/4/2012
 Câu chuyện đã để lại cho Tôi nhiều cảm xúc, đúng là trong thời buổi thị trường, tiền bạc đã làm cho con người ta hư hỏng đi rất nhiều, chà đạp lên đạo đức, họ cứ quen dần với những lời lẽ xu nịnh của cấp dưới, họ cứ tưởng tiền bạc có nhiều là có tất cả, nhưng đến gần cuối đời họ mới ngỡ ra rằng... có nhiều tiền, nhưng không bằng mẹ con một thằng bé bắt cua và hái quả bần... nhưng có một tâm hồn trong sáng và luôn lấy đạo lý làm đầu. Tôi cám ơn Xbook rất nhiều.
 Cảm ơn
Nguyễn Hữu Tân   7h - 19/4/2012
 Cảm on Xbook đã có nhũng câu chuyện hay và mang tính giáo dục sâu sắc, hy vong nhiều người đọc và cùng su ngẫm về xã hội hiện nay. Mong mọi người trong xã hội thân thiện với nhau hơn.
 Thằng cu Bần
Vũ Thùy Ninh   20h - 19/4/2012
 Câu chuyện rất đơn giản và ý nghĩa
 Cảm ơn Xbook
Phạm Thanh Thủy   14h - 23/4/2012
 Thằng Cu Bần rất tuyệt vời. Cảm ơn Xbook đã gửi câu chuyện hay, ý nghĩa và rất đời thường. Hy vọng nhận được nhiều chuyện hay từ Xbook. Thanks and regards
 hạnh phúc chính là đời thưòng!
phùng văn cầu   18h - 23/4/2012
 Nội dung câu chuyện nhẹ nhàng nhưng truyền tải nhiều điều về nhân tình thế thái,về sụ nghèo với giàu,về phúc với đức,về quá khứ và hiện tại,về thực dụng và sự giản dị!đọc câu chuyện mà có cảm tưởng như mình đã chứng kiến và thấy ngay đâu quanh mình!với cách khai thác câu chuyện một cách trực diện,vào thẳng vấn đề đã tác động trực tiếp vào tâm tư,tình cảm của người đọc!Thằng Bần đáng yêu quá!

Gửi ý kiến của bạn về bài này:
Lưu ý : Khi than gia đóng góp ý kiến, mỗi ý kiến nếu được hiển thị quý khách được hưởng 500đ vào tài khoản, để được hưởng điều kiện này, quý khách chỉ cần đăng ký thành viên và đăng nhập để có thể tích lũy tiền trong tài khoản điện tử tại XBOOK
Điện thoại:(Quý khách có thể bỏ qua)

Để lại số điện thoại XBOOK sẽ chăm sóc tốt hơn!
Họ Tên
Email:
Tiêu đề:
OFF Telex

VNI VIQR

Nội dung:
 CÙNG THỂ LOẠI
Trong bão tuyết
Phép màu
Nụ hôn và ly dị
Hâm lại chất lãng mạn
CHO TÔI XIN MỘT VÉ ĐI TUỔI THƠ
CHYỆN CON MÈO DẠY HẢI ÂU BAY
YÊU ANH LÀ ƯỚC NGUYỆN CẢ ĐỜI KHÔNG HỐI TIẾC
CON GÁI, BA CÓ NHIỀU ĐIỀU MUỐN NÓI VỚI CON....
HẠNH PHÚC 70 ĐỘ NGHIÊNG
BÍ QUYẾT CỦA THÀNH CÔNG
NA ƠI...!
Trò chơi của những quả chery
Xem thêm
Hitech
     Danh mục
Thư giãn
Những điều kỳ diệu
Top người quan tâm
Top bài hay
Giới thiệu sách
Kiến thức tham khảo
Truyện hài
Thư viện ảnh
Tư vấn
Tư vấn sách
Tư vấn Hitech
Tư vấn cho mẹ và bé
     Top ý kiến mới nhất
 Cảm động!
Trong bài: NHỮNG LỜI NÓI DỐI CỦA MẸ!
Lê Thị Hoài Thu   16h - 22/6/2012
 Mẹ luôn là người vĩ đại nhất trên cuộc đời này!
 Cám ơn
Trong bài: TIN THẬT LÒNG
Nguyễn Thị Lan Hương   8h - 22/6/2012
 Cam ơn Xbook đã gửi cho mình câu chuyện thật ý nghĩa giữa cuộc sống đang chạy đua với thời gian.
Chúc tập thể công ty Xbook ngày càng phát đạt.
 Hoan nghenh Xbook vi nhung trich doan nghe rat van chuong nhung vo cung doi thuong ve tinh Cha con
Trong bài: ANH CÓ GIÚP TÔI!
nacdanh   23h - 21/6/2012
 K thưa Xbook,co lan mua sach của Xbook chỉ vi lý do uỷ quyền cho Bích Liên nhận giúp khi đó tôi đi xa nên các bạn cứ tưởng tôi là BLiên đúng không, cũng không sao hi hi. Đến hôm nay bài viết về tình phụ tử của các bạn quá hay nên tôi cũng xin thổ lộ tôi là đàn ông, hiện nay cũng chỉ một mình nuôi cô con gái mẫu giáo, bài giới thiệu của bạn làm tôi không thể quên xbook.com.vn, rất cảm động và liên tưởng nhiều điều về cha tôi, hiện nay tôi khá bận việc công tác và nuôi con, thú vui đọc sách dù tạm thời để lại, khi nào có thời giờ tôi sẽ không quên mua sách của quý vị. Chúc xbook.com.vn thành đạt và ngày càng có nhiều bài viết hay. Cảm ơn!
 tin thật lòng
Trong bài: TIN THẬT LÒNG
nguyễn ngọc thu   15h - 20/6/2012
 Cảm ơn Xbook đã gửi cho tôi những câu chuyện thật ý nghĩa.
 Rất hay và cảm động!
Trong bài: ANH CÓ GIÚP TÔI!
Lê Thị Hoài Thu   16h - 19/6/2012
 Bài học lớn - niềm tin trong cuộc sống là cực kỳ quan trọng, người con tin là ba mình sẽ tìm thấy mình và người ba tin rằng con trai mình sẽ luôn chờ mình!
 Cám ơn Người Mẹ Vĩ Đại
Trong bài: NHỮNG LỜI NÓI DỐI CỦA MẸ!
Nguyễn Thị Tường Hiếu   21h - 16/6/2012
 Cám ơn Xbook đã gửi đến cho tôi câu chuyện về người Mẹ thật đáng yêu và đáng kính. Những gì mà chúng ta có được ngày hôm nay là đều do từ Mẹ mà ra. Không phải Mẹ để lại nhiều tiền bạc, nhiều của cải vật chất là Mẹ đã cho ta,mà chính là Mẹ đã dâng tặng cả cuộc đời này cho các con yêu của mình bằng sự hy sinh thầm lặng.Một lần nữa tôi xin cảm ơn Xbook rất nhiều.
 anh có giúp tôi không ?
Trong bài: ANH CÓ GIÚP TÔI!
nguyễn thị thu hằng   13h - 16/6/2012
 khi đọc bài viết về câu chuyện này tôi rất cảm động.cảm ơn XBOOK
 Anh co giup toi khong
Trong bài: ANH CÓ GIÚP TÔI!
Huong   21h - 14/6/2012
 Trong cuộc sống với muôn vàn hối hả và với tính cách của một người trẻ đôi lúc chúng ta chỉ biết quan tâm đến bản thân mình hoặc gia đình nhỏ của mình mà quên rằng cha mẹ bạn cần lắm những sự quan tâm chăm sóc của bạn. Câu chuyện như nhắc nhở tôi rằng mình đã nhận rất nhiều từ cha mẹ,nay đã lớn phải không đòi hỏi cha mẹ phải trao cho mình nhiều yêu thương mà ngược lại phải trao cho cha mẹ tình yêu thương nhiều nhất mà mình có thể.
 Câu chuyện tôi kể cho vợ và con tôi nghe
Trong bài: ANH CÓ GIÚP TÔI!
Nguyễn Đức Thuấn   15h - 13/6/2012
 Tôi đã nhận được mail của Xbook! tôi đã đọc và đúng thật nhân văn.Tôi đã đem về ngay trưa hôm đó và trong bữa cơm gia đình tôi đã kể lại cho vợ và con tôi nghe.
Xin cám ơn Xbook!
 Con yêu ba
Trong bài: ANH CÓ GIÚP TÔI!
Hương   19h - 12/6/2012
 Khi ba tôi nằm bệnh viện, tôi đã tự hứa, lúc nào ba ra viện tôi sẽ chăm sóc ông tốt hơn, ai ngờ ba tôi đã ra đi mãi mãi mà tôi chưa kịp nói con yêu ba. Mong hương hồn ba siêu thoát
HỖ TRỢ

Liên hệ hợp tác
Liên hệ hợp tác:
 XBOOK ĐƠN GIẢN CHỈ LÀ ĐẶT MUA
 Miễn phí vận chuyển trên 90,000 nội thành Hà Nội. Hỗ trợ 5% giá hàng hoặc miễn phí vận chuyển cho đơn hàng trên 180,000 đ
 Cam kế bán bằng hoặc rẻ hơn giá bìa.
 Hãy nhấn nút đặt mua hệ thống hoàn toàn hướng dẫn đặt mua, phương thức nhận hàng, thanh toán và thời gian nhận hàng.
 Đặt hàng không cần đăng ký đăng nhập.
 CÂU HỎI THƯỜNG GẶP
  Đinh Văn Mẹo
  Hỏi:Tôi có mua được sách không?
  Cao Thị Vân Anh
  Hỏi:Hỗ trợ phí vận chuyển???
  Nguyễn Xuân Thức
  Hỏi:cần giãi đáp
  Nguyễn Thị Mỹ Hạnh
  Hỏi:Hết hàng

Hỗ trợ khách hàng
Hotline:0904 845 066
(7h-22h, cả T7, CN)
info@xbook.com.vn
SIÊU THỊ SÁCH TRỰC TUYẾN XBOOK
Office:Số 46 ngõ 897 Giải Phóng, Q.Hoàng Mai, Hà Nội
Thời gian liên hệ: Thứ Hai - thứ Sáu, 8:00 - 18:00 và thứ Bảy, 8:00 - 12:00 (trừ các ngày nghỉ và ngày lễ).

© 2007-2012, XBOOK.COM.VN, Inc