Đăng nhập | Đăng ký

Tiết kiệm công tìm nghìn nghìn đầu sách
Tìm kiếm bạn sẽ có kết quả nhanh nhất và tối ưu nhất (Hỗ trợ gõ tiếng việt tự động)
   

Tiêu đề Tác giả Nội dung NXB Loại Tất cả
  
Hỗ trợ khách hàng

Hotline:0904 845 066
(7h-22h, cả T7, CN)
info@xbook.com.vn
  
Support Online
Liên hệ hợp tác
Liên hệ hợp tác:
  Đặt hàng theo yêu cầu
- Tại chức năng này, quý khách có thể gửi thông tin đặt những cuốn sách hay sản phẩm thuộc lĩnh vực kinh doanh của xbook, nhưng do chưa cập nhật lên hệ thống. Hoặc do quý khách chưa tìm được sản phẩm ưng ý, nhưng biết trên thị trường có sách hoặc sản phầm đó.
- XBOOK sẽ tiến hành kiểm tra thông tin yêu cầu của quý khách để đáp ứng nhanh nhất.

    Thư giãn -> Những điều kỳ diệu
Mảnh nắng cuối ngày mưa
Cập nhật: 16h - 31/5/2012

Lại mưa. Bằng ngồi một mình trong căn phòng nhỏ, quạnh vắng , tựa lưng vào bức tường bên cửa sổ, không đoái hoài đến ngõ phố nhạt nhoà. Khói thuốc toả ra một vùng mịt mù. Gạt tàn để trên bàn đã đầy những đầu mẩu. Bỗng sực nhớ ra điều gì, anh đi về chiếc tủ, lục lọi đống đĩa hát - món tài sản quý giá nhất đã được tích cóp, gìn giữ qua bao đảo lộn của cuộc sống và hơi ẩm ướt của không khí. Bằng tìm ra chiếc đĩa in bản nhạc và bài hát của Sube do các dàn nhạc và các ca sĩ nổi tiếng trình bày theo nhiều phong cách, đặt trên chiếc máy quay đĩa cà tàng. Giai điệu quen thuộc đầy xao xuyến lan toả khắp căn phòng, đọng lại trong từng lớp không khí bấy lâu vẫn ngưng tụ bởi nỗi buồn và khói thuốc. Nghe như hơi thở, như tiếng vọng và nhịp điệu con tim.Xưa kia, Ly rất yêu bản nhạc này. Mỗi lần chia tay, bao giờ cô cũng ghé sát vành tai xinh xắn vào môi Bằng để nghe anh huýt sáo khúc nhạc chiều. Nếu không được nghe thì nhất định cô chưa chịu về. Bây giờ, Ly đã ra đi, chắc sẽ ném những câu thơ vào bóng tối. Những điệu luân vũ tưng bừng át đi tiếng huýt sáo thì thầm. Không còn hy vọng Ly sẽ trở về khi cô đã bắt nhịp vào cơn lốc say mê của từng vòng quay tít. Quờ tay cầm chén nước, nhấp một ngụm, lạnh tanh. Quái lạ, vừa rót đã nguội rồi. Bằng đẩy cửa kính, hắt chén nước ra ngoài đường. Chợt nhìn thấy hai người, một nam và một nữ đứng trú mưa, nép vào nhau. Khi nhận ra điều ấy, Bằng cũng không kịp giữ dòng nước lại. Cả hai cùng quay ngoắt nhìn Bằng- Xin lỗi anh chị, tôi không kịp nhìn. Xin lỗi... Bằng nói. Anh thoáng sững sờ khi bắt gặp một gương mặt một thiếu nữ thanh tân không hẳn là xinh đẹp nhưng toát lên vẻ khiêm nhường và tận tụy đến nao lòng. Dáng điệu còn non nớt, khờ dại, cô ngước nhìn Bằng, hai tròng mắt xanh rượi hết sức trong trẻo và cất giọng trong vắt như mắt cô.
- Ô không có gì đâu, không sao cả. Anh có bản nhạc của Sube hay quá!
- Vâng, vậy thì mời anh chị vào đây trú mưa. Ðể tôi ra mở cửa, có nhạc và nước chè. Xin mời.

Lúc bấy giờ người đàn ông từng trải và đẹp trai mới nhếch mép cười sau một hồi lặng thinh, cất giọng êm ái, mướt mát, lịch sự không thể chê vào đâu được, kèm theo cái nhún vai lối Âu điệu đàng:
- Xin vô cùng cảm tạ. Xin đa tạ. Chúng tôi đứng đây vẫn nghe được nhạc, khỏi phiền ông bạn. Vả lại cũng sắp phải đi, trời có lẽ cũng sắp ngớt mưa.

Cô gái xem chừng có vẻ muốn vào, định nói câu gì đó, người đàn ông hiểu ý ngay, phất tờ hoạ báo nước ngoài vẫn cầm trên tay, tỏ ý cương quyết không chấp thuận. Tự nhiên Bằng thấy rờn rợn khi nhìn vào đôi mắt trân trối hắt ra những tia bàng bạc phớt lạnh, ngạo mạn nhưng đầy quyến rũ. Không nên làm phiền đôi bạn nữa, Bằng hiểu thế. Anh chậc lưỡi tỏ ý tiếc rẻ, rồi nhẹ nhàng lần lượt khép cửa chớp, cửa kính và lại ngồi xuống ghế. Anh rót nước nóng vào ấm chè, châm một điếu thuốc, nhả khói lên trần nhà.

Mưa vẫn rơi ràn rạt. Thoang thoảng đâu đây mùi lá ướt ngai ngái. Buổi chiều đang trôi dần về bóng đêm. Thời gian đi chậm chạp, uể oải. Sự uể oải chẳng chút ngọt ngào. Tiếng vĩ cầm vẫn run rẩy.

Ký ức biếc xanh nằm im lìm trong quầng sâu thôi không động đậy, không trở về quấy rầy nữa, Bằng muốn nghĩ đến điều gì đó thật mới mẻ cho cuộc đời, cho ngày mai của anh. Nhưng trí óc không chịu làm việc, lạ lùng thay nó cứ hướng về một khuôn mặt khờ dại nhưng tận tuỵ và thẳm sâu vừa bắt gặp. Có điều chi chứa chất buộc người ta cứ phải để ý, muốn tìm hiểu. Rồi bỗng nhiên, Bằng trở thành người mang tính xấu khó tha thứ được: sự tò mò. Anh khẽ khàng mở cửa kính, vẫn đóng cửa chớp phía ngoài, chăm chú nghe lỏm câu chuyện giữa hai người trú mưa vẫn đang rầm rì ngoài hiên.
- Ðã lâu lắm em không được nghe bản nhạc này.
- Tại sao cái khúc ca cũ mèm, quá nhàm chán ấy lại có người thích nghe đi, nghe lại? Trong đó có cả em. Chả trách xã hội này chậm tiến hoá.
- Sao anh nói thế. Cái gì nó hợp với tạng mình yêu, thì thích chứ sao.
- Tạng em là cái tạng mơ màng, lúc nào cũng lơ lửng trên tầng không như kẻ mộng du. Hợp gì với anh, tại sao em vẫn thích. Em thấy mình gàn dở chưa?
- Em không biết...

Mưa tầm tã, dương cầm réo rắt như nước chảy. Ðó là giọng của một cô bé tủi thân và giọng của người đàn ông từng chải, phớt đời, kiêu bạc. Bằng thầm nghĩ, tai vẫn lắng nghe.
- Này cô bé, nghĩ gì mà đăm chiêu thế. Nghe anh nói một việc quan trọng này.
- Em nghe đây.
- à mà thôi, em nói trước đi. Nào làm sao?
- Hình như em thấy...
- Thấy cái gì mới được kia chứ? Ngập ngà ngập ngừng, úp úp mở mở. Nào làm sao, thấy cái gì?
- Hình như em lại có thai.
- Ôi giời. Tưởng cái gì, chứ việc ấy thì đơn giản. Em lại đi bệnh viện như mọi khi, có sao đâu mà sợ.
- Nhưng em không muốn đi nữa.
- Không muốn cũng phải đi. Ngay ngày mai, xin nghỉ học, đi ngay. Em định để trướng bụng lên à?
- Không, em không muốn đi. Em muốn có con với anh. Em không thể hình dung em lại có thể có con với ai khác. Em sẽ về sống với anh.
- Con giống anh thì chẳng ra gì đâu. Em mong mà làm gì. Gượm đã, để anh mua điếu thuốc, nhạt miệng quá.

Sao trời vẫn mưa hoài, mưa dai dẳng. Ðĩa hát sao câm bặt thế kia. Bằng đi vào đặt lại chiếc đĩa cũ. Anh thở dài não ruột và thấy tê tái buồn. Muốn có con với anh, sao mà gã kia hạnh phúc thế? Còn mình, chưa có ai nói với mình như vậy. Bằng tự nói với cõi lòng. Và lại bị hút bởi câu chuyện hai người, anh đi về phía cửa, lén nghe trộm. Người đàn ông đã mua thuốc lá về.
- Này cô bé, không được đâu. Mai em phải đi đi. Em đã làm sao làm mẹ được. Bé con. Em quên mình là sinh viên năm thứ tư à? Cố gắng nhé. Một loáng thôi mà.
- Anh không phải là đàn bà, anh không thấy nuối tiếc, anh không thấy đau đớn.
- Anh hiểu cả, anh thương bé lắm. Mai bé đi cho anh nhờ. Một lần này nữa thôi. Rồi tất cả sẽ qua đi, tất cả sẽ chấm dứt. Xin em thương anh lần trót.
- Anh nói chấm dứt cái gì cơ?
- À, CHẤM DỨT CHUYỆN CHÚNG MÌNH.
- Em không hiểu.
- Lúc nãy, từ đầu tiên anh định nói với em rồi. Anh đã quyết định. Tuần sau anh sẽ đi đăng ký, anh sẽ lấy một bà nạ dòng hơn anh ba tuổi. Cô ấy đã bỏ chồng. Chúng mình phải chấm dứt thôi.
-...
- Em có buồn khi nghe tin này không?
- Anh nói đùa độc ác thế. Thôi bỏ cái trò ấy đi.
- Anh nói thiệt đó. Anh cũng tiếc đó lại là sự thật.
- Thế thì còn con chúng ta thì sao?
- Con nào, mai em đi bệnh viện. Tại em chứ, anh có muốn thế đâu. Anh có hứa hẹn gì với em đâu. Ngay từ đầu, anh đã nói anh là thằng không ra gì đâu. Sao em cứ đến, anh làm sao chịu được. Em không chịu buông tha cho anh.
- Anh ác quá!

Cô gái bật khóc, lòng Bằng quặn thắt như nuốt phải một vốc lớn mảnh vụn thuỷ tinh sắc nhọn. Tiếng sấm rền vang, ánh chớp nhì nhằng. Có điều chi khùng điên, có điều chi bất ổn. Không còn cứu vãn. Vĩ cầm tha thiết cứa vào trái tim.
- Thôi đừng khóc nữa, cô bé. Tất cả sẽ qua đi. Em còn trẻ, em sẽ có hạnh phúc. Chứ đời anh tàn tạ rồi.
-...
- Về đi em. Trời sắp tối rồi. Thế tối nay còn muốn bên nhau không?
- Không, anh về trước đi.
- Thế mai anh đưa em đi nhé?
- Vậy anh đi về trước, thôi tạm biệt em. Xin cảm ơn vì tất cả. Ðừng giận anh vì tính cách anh nó thế.

Gã đàn ông bỏ đi rồi. Mưa vẫn chưa ráo tạnh như nước mắt. Mưa tong tả từng giọt to tướng rớt rơi xuống dòng đời, xuống đôi vai xuôi buồn cô gái nhỏ. Cô vẫn đứng một mình câm lặng dưới mái hiên già nua. Phố lạnh tanh. Bóng tối sắp bủa vây.

Trong nhà, Bằng đi đi lại lại. Anh có thói quen ấy, mỗi khi có điều phải suy nghĩ cấp thiết. Anh thấy tức giận đến nghẹt thở. Mối lo âu vô hình về thân phận cô gái ùa vào tràn ngập căn phòng làm anh không yên. Bằng bẻ tay răng rắc rồi quyết định mở chốt cửa ra vào, ánh chiều chạng vạng nhuốm mặt anh.

Cô gái vẫn đứng đó. Mái tóc dẫm nước mưa ép sát vào đầu. Cô như một kẻ phiêu bạt từ phương trời nào về đây, không người thân thích, không nhà cửa, không nơi trú ẩn. Nỗi cô độc hằn rõ nét vào dáng vẻ mồ côi, khờ dại của cô. Trông cô thật lạc lõng, không hồn. Ðôi mắtn tê dại, hoang vắng.
- Này cô bạn. Sao đứng một mình thế này. Ði vào đây, mưa ướt hết rồi.

Bằng gằn giọng nghe khàn xuống đến dễ sợ và nắm tay cô gái giận dữ lôi vào trong nhà như kéo một đứa trẻ mắc tội đi chơi về muộn, mang về đánh đòn. Anh ấn cô gái vào chiếc ghế và nói gần như quát lên.
- Ngồi đấy, ngồi yên đấy. Tạnh mưa rồi về.
Cô gái dường như không chịu nổi cái nhìn căm phẫn của anh, cụp mắt xuống sợ sệt. Ngồi yên không động đậy, toàn thân cô tái nhợt và thấm đẫm nỗi buồn đau.
Bằng lại châm thuốc, vẩy tung khắp nền nhà. Ði đi lại lại, dáng vẻ dữ dằn, anh không chịu nổi câu chuyện quá vô lý vừa qua, và quá bất bình trước sự nhu nhược của cô gái. Bỗng sực nhớ điều cần phải làm, anh lấy chiếc khăn đưa cho cô lau tóc mà chẳng nói chẳng rằng, thậm chí không thèm ngó mặt cô. Rồi đi về phía tủ, lúi húi tìm lọ đường pha cốc nước. Nhạc đã câm bặt. Bằng tắt máy, chẳng muốn nghe nữa. Sự im lặng như bức tường vô hình ngăn chắn. May mà có mưa, mưa xối xả vào sự lặng im.
Bằng cầm cốc nước đường đưa cho cô, chợt nhìn thấy khuôn mặt cô giàn giụa nước mắt, hai khoé mắt đỏ hoe âm ỉ buồn tủi. Thì ra từ nãy cô khóc thầm, khóc không thành tiếng. Hay mưa át đi tiếng khóc của cô.

- Uống đi, uống cho đỡ lạnh.
Cô gái cầm lấy cốc nước, ngửa cổ uống như theo một mệnh lệnh của người trên, không thể cưỡng lại được.
Bằng rút cho mình chén nước chè và lựa lời hỏi:
- Cô tên gì nhỉ?
- Dạ em là Miên.
- Còn tôi là Bằng. Có thể là tò mò quá chăng. Nhưng xin cho phép hỏi cô đã đi làm chưa, hay còn đi học.
- Em còn đi học, nốt năm nay thì em được ra trường.

Miên trả lời như học sinh trả bài vấn đáp. Giọng non nớt của đứa trẻ tủi thân vừa bị đánh đập. Bằng cảm thấy mình đã thuộc hết cô. Khờ dại, tận tuỵ và cứ yêu, mặc dù dù thời gian, dù đời người tàn ác - Miên là hình bóng của anh những năm tháng cũ đã chìm vào xa hút. Thuở xưa, anh cũng côi cút, cũng lạc lõng, không biết phải làm những gì để tìm ra hạnh phúc, cũng sống trong cơn mưa ngủ. Và phải chăng đến tận bây giờ anh vẫn còn chút ít của ngày xưa?

Ngoài kia, mưa vẫn rơi, nhưng Miên đã đứng dậy xin phép ra về. Bằng quả quyết:
- Ðể tôi đưa cô về. Trời mưa, cô đi bộ thế thì đêm cũng không về đến nhà.

Trong lời nói của anh có gì đó vô cùng dứt khoát và quyết liệt khiến Miên không thể chối từ. Cô lặng lẽ mặc chiếc áo mưa anh đưa, và đi theo như một cái bóng.

*

Trên đường về, hai người cùng im lặng đuổi theo ý nghĩ của riêng mình. Bằng chỉ hỏi xem mình phải đưa cô về đâu.
- Nhà cô ở phố nào?
- Em không có nhà, em ở nội trú trong trường.
Miên khe khẽ nói, như trò truyện với chính mình về hoàn cảnh của cô chứ không phải trả lời anh. Thì ra thế, cô không có gia đình ở đây.
- Cô có hay về thăm nhà không? Gia đình cô có xa không?
- Nhà em ở xa. Nhưng em ít về đó. Và bố mẹ em mất cả rồi. Cô chú em chẳng ưa gì em.
Chưa chi cô đã bộc bạch cuộc đời cho một người xa lạ. Phải chăng mình có gì đáng tin cậy? Không hẳn thế. Hay cô ta quá dễ dãi? Chắc chắnlà không phải vậy. Cô ta còn trong sáng và cả tin quá-mặc dù cô đang có thai bất hợp pháp. Chỉ có điều, liệu sự trong trẻo thuần khiết ấy có cho cô đủ sức mạnh để chống chọi trước những vòng xoáy của cõi hỗn mang này. Một tảng đá đang đè lên đôi vai yếu ớt của Miên. Ðối với cô, có thể tảng đá ấy quá nặng và quá sức chịu đựng. Ðã lâu rồi, Bằng mới thấy lo âu như thế này. Một bàn tay xám xịt vô hình đang bóp nghẹt tim anh.

Ðến cổng trưôừng của Miên, Bằng dừng xe lại, họ chia tay nhau trong mưa. Cơn mưa dai dẳng, nặng nề. Chớp nhì nhằng phía chân trời. Có điều chi bất ổn, có điều chi cuồng điên, không còn cứu vãn.

Miên nhìn Bằng với ánh mắt biết ơn thành thật. Và thẳm sâu, đến nỗi, nếu ai có chút lòng thương và con tim còn động đậy thì chẳng nỡ lòng nào lừa dối.

Vẫn cái giọng khàn khàn, trầm đục đến dễ sợ. Bằng nói điều mà chính anh cũng bất ngờ:
- Miên này, đừng làm điều gì dại dột, hãy vững lòng. Tôi hiểu tình cảnh cô đang gặp phải. Hãy tin ở tôi. Tôi có thể giúp đỡ cô. Nếu cần, cô qua chỗ tôi, tôi rất thông cảm với cô. Tôi có thể giúp đỡ cô. Hãy tin ở tôi, và nhớ qua tôi. Không thì tôi không yên tâm đâu. Cô có hiểu không?
- Vâng, em hiểu, em sẽ qua.
Miên hơi mỉm cười đáp lời. Nụ cười tái nhợt, trong suốt. Và cô quay đi trong vẻ sững sờ. Bằng đứng nhìn theo Miên bước chậm, không ngoái lại. Cái dáng điệu không có chút chi sẵn sàng đối phó với bất trắc. Có lẽ cô mải miết lắng nghe điều gì đó đang va đập khẩn thiết trong lòng mình.
Khi bóng Miêm mất hút vào màn đêm. Bằng quay trở lại với ngả đường lầy lội, ướt lướt thướt. Mưa đã tạm thời ngưng nghỉ nhưng con đường còn sũng nước. Ðêm đã khuya. Hình như có một đốm sao đang lập loè. Không biết ngày mai trời có tạnh ráo. Và liệu có mảnh nắng nào rọi chiếu vào cuộc đời đã bốn mươi tuổi của anh.


Gửi ý kiến của bạn về bài này:
Lưu ý : Khi than gia đóng góp ý kiến, mỗi ý kiến nếu được hiển thị quý khách được hưởng 500đ vào tài khoản, để được hưởng điều kiện này, quý khách chỉ cần đăng ký thành viên và đăng nhập để có thể tích lũy tiền trong tài khoản điện tử tại XBOOK
Điện thoại:(Quý khách có thể bỏ qua)

Để lại số điện thoại XBOOK sẽ chăm sóc tốt hơn!
Họ Tên
Email:
Tiêu đề:
OFF Telex

VNI VIQR

Nội dung:
 CÙNG THỂ LOẠI
Trong bão tuyết
Phép màu
Nụ hôn và ly dị
Hâm lại chất lãng mạn
CHO TÔI XIN MỘT VÉ ĐI TUỔI THƠ
CHYỆN CON MÈO DẠY HẢI ÂU BAY
YÊU ANH LÀ ƯỚC NGUYỆN CẢ ĐỜI KHÔNG HỐI TIẾC
CON GÁI, BA CÓ NHIỀU ĐIỀU MUỐN NÓI VỚI CON....
HẠNH PHÚC 70 ĐỘ NGHIÊNG
BÍ QUYẾT CỦA THÀNH CÔNG
NA ƠI...!
Trò chơi của những quả chery
Xem thêm
Hitech
     Danh mục
Thư giãn
Những điều kỳ diệu
Top người quan tâm
Top bài hay
Giới thiệu sách
Kiến thức tham khảo
Truyện hài
Thư viện ảnh
Tư vấn
Tư vấn sách
Tư vấn Hitech
Tư vấn cho mẹ và bé
     Top ý kiến mới nhất
 Cảm động!
Trong bài: NHỮNG LỜI NÓI DỐI CỦA MẸ!
Lê Thị Hoài Thu   16h - 22/6/2012
 Mẹ luôn là người vĩ đại nhất trên cuộc đời này!
 Cám ơn
Trong bài: TIN THẬT LÒNG
Nguyễn Thị Lan Hương   8h - 22/6/2012
 Cam ơn Xbook đã gửi cho mình câu chuyện thật ý nghĩa giữa cuộc sống đang chạy đua với thời gian.
Chúc tập thể công ty Xbook ngày càng phát đạt.
 Hoan nghenh Xbook vi nhung trich doan nghe rat van chuong nhung vo cung doi thuong ve tinh Cha con
Trong bài: ANH CÓ GIÚP TÔI!
nacdanh   23h - 21/6/2012
 K thưa Xbook,co lan mua sach của Xbook chỉ vi lý do uỷ quyền cho Bích Liên nhận giúp khi đó tôi đi xa nên các bạn cứ tưởng tôi là BLiên đúng không, cũng không sao hi hi. Đến hôm nay bài viết về tình phụ tử của các bạn quá hay nên tôi cũng xin thổ lộ tôi là đàn ông, hiện nay cũng chỉ một mình nuôi cô con gái mẫu giáo, bài giới thiệu của bạn làm tôi không thể quên xbook.com.vn, rất cảm động và liên tưởng nhiều điều về cha tôi, hiện nay tôi khá bận việc công tác và nuôi con, thú vui đọc sách dù tạm thời để lại, khi nào có thời giờ tôi sẽ không quên mua sách của quý vị. Chúc xbook.com.vn thành đạt và ngày càng có nhiều bài viết hay. Cảm ơn!
 tin thật lòng
Trong bài: TIN THẬT LÒNG
nguyễn ngọc thu   15h - 20/6/2012
 Cảm ơn Xbook đã gửi cho tôi những câu chuyện thật ý nghĩa.
 Rất hay và cảm động!
Trong bài: ANH CÓ GIÚP TÔI!
Lê Thị Hoài Thu   16h - 19/6/2012
 Bài học lớn - niềm tin trong cuộc sống là cực kỳ quan trọng, người con tin là ba mình sẽ tìm thấy mình và người ba tin rằng con trai mình sẽ luôn chờ mình!
 Cám ơn Người Mẹ Vĩ Đại
Trong bài: NHỮNG LỜI NÓI DỐI CỦA MẸ!
Nguyễn Thị Tường Hiếu   21h - 16/6/2012
 Cám ơn Xbook đã gửi đến cho tôi câu chuyện về người Mẹ thật đáng yêu và đáng kính. Những gì mà chúng ta có được ngày hôm nay là đều do từ Mẹ mà ra. Không phải Mẹ để lại nhiều tiền bạc, nhiều của cải vật chất là Mẹ đã cho ta,mà chính là Mẹ đã dâng tặng cả cuộc đời này cho các con yêu của mình bằng sự hy sinh thầm lặng.Một lần nữa tôi xin cảm ơn Xbook rất nhiều.
 anh có giúp tôi không ?
Trong bài: ANH CÓ GIÚP TÔI!
nguyễn thị thu hằng   13h - 16/6/2012
 khi đọc bài viết về câu chuyện này tôi rất cảm động.cảm ơn XBOOK
 Anh co giup toi khong
Trong bài: ANH CÓ GIÚP TÔI!
Huong   21h - 14/6/2012
 Trong cuộc sống với muôn vàn hối hả và với tính cách của một người trẻ đôi lúc chúng ta chỉ biết quan tâm đến bản thân mình hoặc gia đình nhỏ của mình mà quên rằng cha mẹ bạn cần lắm những sự quan tâm chăm sóc của bạn. Câu chuyện như nhắc nhở tôi rằng mình đã nhận rất nhiều từ cha mẹ,nay đã lớn phải không đòi hỏi cha mẹ phải trao cho mình nhiều yêu thương mà ngược lại phải trao cho cha mẹ tình yêu thương nhiều nhất mà mình có thể.
 Câu chuyện tôi kể cho vợ và con tôi nghe
Trong bài: ANH CÓ GIÚP TÔI!
Nguyễn Đức Thuấn   15h - 13/6/2012
 Tôi đã nhận được mail của Xbook! tôi đã đọc và đúng thật nhân văn.Tôi đã đem về ngay trưa hôm đó và trong bữa cơm gia đình tôi đã kể lại cho vợ và con tôi nghe.
Xin cám ơn Xbook!
 Con yêu ba
Trong bài: ANH CÓ GIÚP TÔI!
Hương   19h - 12/6/2012
 Khi ba tôi nằm bệnh viện, tôi đã tự hứa, lúc nào ba ra viện tôi sẽ chăm sóc ông tốt hơn, ai ngờ ba tôi đã ra đi mãi mãi mà tôi chưa kịp nói con yêu ba. Mong hương hồn ba siêu thoát
HỖ TRỢ

Liên hệ hợp tác
Liên hệ hợp tác:
 XBOOK ĐƠN GIẢN CHỈ LÀ ĐẶT MUA
 Miễn phí vận chuyển trên 90,000 nội thành Hà Nội. Hỗ trợ 5% giá hàng hoặc miễn phí vận chuyển cho đơn hàng trên 180,000 đ
 Cam kế bán bằng hoặc rẻ hơn giá bìa.
 Hãy nhấn nút đặt mua hệ thống hoàn toàn hướng dẫn đặt mua, phương thức nhận hàng, thanh toán và thời gian nhận hàng.
 Đặt hàng không cần đăng ký đăng nhập.
 CÂU HỎI THƯỜNG GẶP
  Đinh Văn Mẹo
  Hỏi:Tôi có mua được sách không?
  Cao Thị Vân Anh
  Hỏi:Hỗ trợ phí vận chuyển???
  Nguyễn Xuân Thức
  Hỏi:cần giãi đáp
  Nguyễn Thị Mỹ Hạnh
  Hỏi:Hết hàng

Hỗ trợ khách hàng
Hotline:0904 845 066
(7h-22h, cả T7, CN)
info@xbook.com.vn
SIÊU THỊ SÁCH TRỰC TUYẾN XBOOK
Office:Số 46 ngõ 897 Giải Phóng, Q.Hoàng Mai, Hà Nội
Thời gian liên hệ: Thứ Hai - thứ Sáu, 8:00 - 18:00 và thứ Bảy, 8:00 - 12:00 (trừ các ngày nghỉ và ngày lễ).

© 2007-2012, XBOOK.COM.VN, Inc