Đăng nhập | Đăng ký

Tiết kiệm công tìm nghìn nghìn đầu sách
Tìm kiếm bạn sẽ có kết quả nhanh nhất và tối ưu nhất (Hỗ trợ gõ tiếng việt tự động)
   

Tiêu đề Tác giả Nội dung NXB Loại Tất cả
  
Hỗ trợ khách hàng

Hotline:0904 845 066
(7h-22h, cả T7, CN)
info@xbook.com.vn
  
Support Online
Liên hệ hợp tác
Liên hệ hợp tác:
  Đặt hàng theo yêu cầu
- Tại chức năng này, quý khách có thể gửi thông tin đặt những cuốn sách hay sản phẩm thuộc lĩnh vực kinh doanh của xbook, nhưng do chưa cập nhật lên hệ thống. Hoặc do quý khách chưa tìm được sản phẩm ưng ý, nhưng biết trên thị trường có sách hoặc sản phầm đó.
- XBOOK sẽ tiến hành kiểm tra thông tin yêu cầu của quý khách để đáp ứng nhanh nhất.

    Thư giãn -> Những điều kỳ diệu
NGÕ NGÀY XƯA
Cập nhật: 9h - 19/6/2012

Người ta có thể dối tất cả mọi người về tất cả mọi thứ, nhưng lại không dối được chính lòng mình. Bao nhiêu năm rồi Xuân vẫn sống với nỗi niềm riêng tư, bí ẩn trong cuộc sống bình thường của một gia đình mà nhiều người thầm ước ao. Đi gần hết con ngõ, Xuân bỗng giật mình: Vì sao mình lại đi vào con ngõ này? Đi tiếp hay quay trở lại? Đằng kia, khoảng chừng trăm mét nữa là ngôi nhà ấy. Ngôi nhà của nỗi nhớ chất chồng hơn mười năm qua. Rì rào tiếng gió trên những vòm me hai bên đường. Con ngõ nhỏ, chạy sâu vào xóm Gò Quýt vẫn như ngày nào dù có nhiều ngôi nhà mới mọc lên, chen chúc lẫn nhau giữa mô-típ hiện đại và kiểu nhà nông thôn đặc. Xuân đã quay về đúng cái nơi mà hơn mười năm Xuân đã cố dứt khoát quên đi...

 Đêm năm ấy, ánh trăng rải màu sáng bạc lên khắp cánh đồng. Gió thổi nhẹ, thảm lúa đen sậm trải dài, lấp loáng, dờn dợn sóng. Nhà Xuân ở cuối cánh đồng. Con đường chạy dài trước mặt, một bên là giậu rào thâm thấp, một bên là đồng lúa lan xa. Đêm mùa hạ, Gió nam non thổi liên tu bất tận. Đã bao nhiêu lần Trân đưa Xuân về trong những đêm phải họp hành khuya khoắt như thế này. Ở nông thôn, mười giờ đêm trở đi hầu như cả thiên nhiên và con người đều đã say ngủ. Chỉ còn hai người như mọi khi. Trước khi Xuân đi qua cánh cổng vào nhà, Trân đã bất ngờ ôm Xuân thật chặt và hôn. Cũng bất ngờ Xuân đứng lặng và chấp nhận. Đúng ra, Xuân cố gắng thoát ra khỏi cái vòng tay ấm áp ấy, nhưng khi nghe bên tai: "Đừng em, để yên cho anh...", tự dưng Xuân nhũn người và bắt đầu bị cuốn hút theo sự vồ vập của anh. Có lẽ đó là lẽ đương nhiên của nỗi khát khao chờ đợi một tình yêu sâu kín từ lâu. Nhiều đêm khi cả nhà ngủ say, trằn trọc nhớ anh, có lần Xuân đưa tay vuốt ve trên vùng ngực của mình tìm lại cái cảm giác đêm ấy.

Sau cái đêm ấy không lâu, Xuân quyết định nhận lời cầu hôn của Hoan và đồng ý tổ chức đám cưới ngay. Một quyết định đột ngột không ai ngờ tới, kể cả gia đình Xuân và người trong cuộc là Hoan. Xuân công tác tại một trường mẫu giáo ở phố huyện. Một mẫu người cương nghị, sinh động, tính cách mạnh, tài hoa từ lĩnh vực giáo dục tới âm nhạc, hội họa....  lại thêm ngoại hình khá đẹp..... Xuân có nhiều chàng trai theo đuổi, trong đó có Hoan. Hoan tốt nghiệp Đại học Nông Lâm, đang công tác tại Bình Phước. Lớn hơn Xuân ba tuổi, học hơn Xuân mấy lớp trong cùng một ngôi trường cấp huyện, Hoan yêu Xuân. Tình yêu của Hoan là một mới tình đơn phương. Đối với Xuân, Hoan như tất cả những người bạn bình thường khác.

Đám cưới của họ có mặt đông đủ bạn bè và đồng nghiệp nhiều thế hệ. Họ nâng ly chúc mừng nhau. Không ít người trong đám bạn ấy, trai lẫn gái, đang nghĩ bao nhiêu thứ trong đầu. Họ tự đặt cho mình những câu hỏi. Họ tự trả lời : Vì sao Xuân lấy Hoan? Xuân muốn ổn định cuộc sống với một người thành đạt và yêu mình chăng? Xuân lỡ... chăng? Hình như cái bụng của nó hơi mây mẩy... Rồi họ không thể nào nuốt nổi những ý nghĩ ấy vào bụng, họ ghé vào tai nhau thầm thì. Với cái vẻ chững chạc, Trân ngồi trầm lặng. Thỉnh thoảng anh ngước lên nhìn Xuân đang ở phía bên kia. Rồi cũng thỉnh thoảng anh nâng ly bia lên với một câu gọn lọn: "Cụng!". Trong sự khô khốc đó, hình như có sự nuối tiếc hay ân hận nào đó!

Hơn Xuân gần mười tuổi, không đẹp trai cao ráo nhưng Trân có đôi mắt nâu to, nhìn thẳng vào cứ thấy mênh mông, sâu thẳm, cuốn hút. Là một cán bộ giỏi chuyên môn, ăn nói hoạt bát, thuyết phục, Trân đã trở thành sự chờ đợi, lắng nghe của Xuân mỗi lần họp hành. Lời của anh rõ ràng, dứt khoát, lô-gich và đầy chất thơ. Xuân được anh giúp đỡ chân tình trong mấy năm qua. Vợ Trân là giáo viên cấp hai, dạy ở một trường trong thị trấn. Họ đã có một cháu gái bốn tuổi, đang gửi vào lớp mẫu giáo nhỏ trường cô. Xuân và gia đình Trân quan hệ đi lại với nhau như anh chị em ruột thịt, như những người bạn thân thiết, tin cẩn. Chưa bao giờ Xuân có một ý nghĩ nào khác ngoài cái tình cảm anh em ấy với Trân. Xuân tin cẩn và kính trọng anh. Trân cũng không bao giờ có một cử chỉ, một lời nói nào quá đi cái khuôn khổ nghiêm túc, chỉ bảo. Thế mà, anh đã hôn và Xuân đã nhận một cách thấu đáo, đầy đủ. Anh đã nói lời yêu.

Đêm tân hôn, Xuân nhận ra trong cái hôn đắm đuối của Hoan có cái gì nhàn nhạt, ngây ngấy. Cố tập trung mọi thứ tình cảm để nhen lên ngọn lửa làm ấm áp mọi cảm giác trong cái việc sinh tồn, Xuân cũng không thể nào quên Trân. Mở mắt, rơi vào cảm giác khó chịu khi đối diện với gương mặt hiền quá hóa khờ của Hoan. Nhắm mắt, đôi mắt mênh mông, sâu thẳm của Trân như đang trách móc, kêu gào. Xuân chợt nhớ đến cái cảm giác rờn rợn khi biết có một con sâu róm đang bò phía sau lưng mình, cứ muốn với tay phủi đi mà phủi mãi không được. Xuân co người chịu đựng...

Mọi việc rồi đâu cũng vào đấy, hoặc theo hướng này hoặc theo hướng kia. Sau tuần trăng mặt, Hoan trở về đơn vị. Xuân bắt đầu va chạm với cuộc sống mới. Bố mẹ chồng của Xuân không thể chấp nhận bất kỳ một cái gì khác đi cái nề nếp đang sẵn có trong nhà. Vì công việc, nhiều hôm Xuân phải về muộn. Đã muộn thì dù năm, mười phút cũng là muộn. Bố chồng lặng thinh. Mẹ chồng đon ren, chì chiết... Những lúc như thế Xuân cố quên đi con người ấy để làm tròn bổn phận vợ hiền, dâu thảo, song có dễ dàng gì. Buồn vì sự trách móc, nỗi nhớ người ấy lại tăng dần...

Xuân đặt vấn đề theo vào Bình Phước ở với Hoan. Chồng đâu, vợ đấy là lẽ thường xưa nay. Chấp nhận bỏ việc, bỏ tất cả miễn là tránh được cái tình cảm thật cứ trỗi dậy trong lòng mình. Như một sự trốn chạy! Trốn chạy cảnh vật, con người trong cái thị trấn đứng đầu này nhìn thấy đầu kia này. Tất cả chực chờ lôi cuốn Xuân ra khỏi cái cảnh đời mà Xuân đang lặn ngụp trong thực và ảo, trong hiện tại khuôn khổ và quá khứ gay gắt nỗi nhớ. Làm gì cũng được, sướng khổ cũng được, cái chính là sống bên Hoan. May ra sẽ tìm được hạnh phúc trọn vẹn cho mình. Ông bà ta ngày xưa lấy nhau nào đã biết được mặt nhau, nói gì đến tình yêu. Rồi họ cũng thương yêu nhau, con cháu đầy đàn, sống đến răng long đầu bạc...

Khi đứa con gái duy nhất quằn quại và chết trên tay mình, Xuân như lọt thỏm giữa địa ngục đen tối. Xơ cứng và vô cảm trước bao lời chia buồn, Xuân đau đớn cực độ. Bấy lâu nay, Xuân đứng được trong cuộc sống khó khăn, tủi nhục này cũng nhờ con. Những ngày chân ướt chân ráo theo chồng nơi vùng đất xa lạ, Xuân chống chếnh và nhiều lúc kiệt lực vì cái ăn, cái ở. Đứa con gái ra đời trong hoàn cảnh khó khăn nhất ấy. Xuân  không tin vào số phận. Xuân quyết vượt qua tất cả để có một cuộc sống bình thường, hạnh phúc với chồng con. Chưa bao giờ khát vọng sống trong Xuân lớn đến như vậy! Nó thôi thúc Xuân mạnh mẽ khi nhìn con nhoẻn miệng cười, nói gió... Đồng lương chính Hoan nhận từ công việc ở cơ quan quá thấp so với chi phí tối thiểu của hai vợ chồng. Hoan cố bung ra để cải thiện cuộc sống. Anh hợp tác cùng bạn bè mở trại heo giống. Xui rủi lại đến,. Trong lứa đầu tiên, cả mẹ và con đều chết. Bệnh dịch lây lan. Thâm vốn. Nợ nần. Phải chạy vạy để bù đắp vào. Xuân đến từng hiệu may, xin vẽ gia công trên từng chiếc áo dài. Hoa tay của Xuân như được phát hiện. Coi như thành công trong đi tìm việc làm Cuộc sống dần bớt khó khăn. Rồi Xuân gặp Hân, người bạn cũ đang là trưởng khoa mẫu giáo của trường cao đẳng sư phạm tỉnh. Hân giới thiệu Xuân về dạy hợp đồng môn Mỹ thuật cho khoa. Thời gian sau, Xuân ghi tên học đại học tại chức và chính thức trở thành giảng viên của trường. Công việc ở trường trôi chảy, công việc làm thêm phất lên. Mua đất, xây nhà. Xuân còn mở riêng cho mình một hiệu may, và chính Xuân là người thiết kế, vẽ vời trên những chiếc áo dài xinh đẹp ấy.

Con bé mất. Sợi dây nối kết giữa Xuân và Hoan như một xâu tràng hạt bị đứt, vung vãi khắp nơi. Mọi thứ mà Xuân cố vun vén như sụp đổ từng mảng. Hoan trở nên lầm lì, im lặng, Xuân mắc chứng trầm cảm. Hai vợ chồng ở trong một ngôi nhà như hai con người xa lạ cùng thuê chung một nhà trọ. Ngôi nhà rộng thênh, trống vắng. Thi thoảng họ mới nói với nhau một câu, thông báo cho nhau một điều gì đó. Hoan như một người máy. Ban ngày, đúng giờ đi làm, đúng giờ về nhà. Tối đến: trực đêm. Xuân cũng vậy. Chỉ khác là hằng đêm, Xuân ở nhà một mình, đối diện với căn phòng đầy đủ tiện nghi nhưng thiếu hơi ấm con người, đối diện với cái bàn thờ khói nhang cuộn tròn, phơ phất che mờ di ảnh của con. Nhiều lần Hoan nói: "Hay em về quê thăm thú nghỉ ngơi một thời gian cho khuây khỏa!".

Ở quê còn những ai? Ba mẹ chồng đã mất. Ba mẹ ruột đã bán nhà theo đứa em trai út tận thành phố Cần Thơ. Hoan bảo Xuân về quê cho khuây khỏa hay trong lòng Hoan nghĩ đến một điều gì?

- Dạ, chào cô. Cô hỏi ai ạ?
 - Đây có phải là nhà của chú Trân không?
- Dạ, phải.
- Có ba má ở nhà không con?
- Thưa, ba má con đang ở bệnh viện.
- Ủa, ai bệnh nằm viện?
- Dạ, ba con.
Xuân vào nhà. Con bé Trâm năm nay chừng mười bốn, mười lăm, giống anh như đúc. Dễ thương, dễ bắt chuyện. Trân đang nằm viện vì chứng tai biến mạch máu não. Đó là chuyện xảy ra cách đây vài tháng. Khoảng hai giờ chiều, một người đàn bà nào đó gọi điện đến nhà. Con bé bắt máy. Trong hơi thở hổn hển, người đàn bà ấy đòi gặp mẹ nó. Sau khi nói chuyện, mẹ Trâm vội vã đi. Con bé mới biết ba Trân của nó phải nằm viện. Khi bé Trâm mang ra một cốc nước lọc đặt lên bàn mời Xuân, Xuân mới quan sát kỹ căn phòng. Vẫn cách bài trí như xưa. Hình như mọi sinh hoạt trong gia đình Trân không có gì thay đổi. Bộ sa-lông vẫn chỗ ấy. Những bức tranh trên tường vẫn thế. Tất cả hình như chỉ có cũ đi một chút nhưng vẫn sạch sẽ, gọn gàng.
- Ba con nằm ở khu C, phòng 107.

Từ nhà Trân ra về, Xuân nôn nóng đến bệnh viện. Không biết anh ấy bây giờ thế nào. Hơn mười năm rồi còn gì. Xuân bây giờ đã là một phụ nữ trên bốn mươi. Anh ấy phải trên năm mươi rồi. Hình ảnh của Trân ngày nào đang sống dậy trong lòng Xuân như những đợt sóng ngầm trong lòng đại dương sâu thẳm. Xuân chợt thấy thương nhớ anh. Bệnh viện tỉnh cách thị trấn gần bốn mươi cây số, phải qua hai con đèo, Xuân hơi ngần ngại. Cuối cùng, Xuân quyết định rủ Loan cùng đi. Loan cũng chơi thân với gia đình anh ấy.

Gặp lại Xuân, Loan mừng rỡ lắm.
- Chị, nghe cháu mất nhưng xa xôi quá bọn em không đến chia buồn được, bọn em áy náy mãi...
- À, xa xôi quá. Với lại chuyện đã qua rồi.
- Bây giờ anh chị thế nào? Gặp lại chị, thấy chị vẫn khỏe thế này, em mừng quá!
 
Cảnh đời của Loan thì có hơn gì Xuân. Chồng Loan là một người lính phục viên. Vì một tai nạn lao động, anh ấy bị thương nặng, ít lâu sau thì mất. Loan hiện đang phải nuôi dưỡng, chăm sóc mẹ chồng và đứa con nhỏ.
- Loan nè, chị vừa ghé nhà anh Trân. Nghe con bé bảo rằng anh ấy đang nằm viện. Em có cùng chị đi thăm anh ấy được không?
- À, em biết. Nhưng... Mà chị biết anh ấy bị tai biến trong trường hợp nào không?
- Con bé không nói rõ lắm.
- Vì chuyện yêu đương linh tinh ấy mà!

Với tài ăn nói của mình, Trân đã chinh phục trái tim của khá nhiều phụ nữ. Anh cũng đã từng tán tỉnh Loan. Chồng Loan mất, anh đã đến chia buồn và động viên.

Mỗi tuần anh đến đôi, ba lần. Có anh, Loan cảm thấy mình được chia sẻ, an ủi và phần nào bớt đi nỗi hiu quạnh trong lòng. Thế rồi, anh đã ôm hôn Loan. Nhưng Loan nhận ra ngay là cô không hề yêu anh, và cô đã lẩn tránh anh. Còn anh thì tìm mọi cách để đến với Loan. Anh thường gọi điện cho Loan vào lúc nửa đêm, nói đủ thứ trên đời, và tất nhiên là cố xen vào lời nhớ nhung, yêu thương. Loan gọi anh là "thằng cha đồng nát". Sau, Loan nghe đồn rằng, Trân đang quan hệ với một người đàn bà góa chồng buôn bán tạp hóa. Mối quan hệ này đã làm xáo trộn gia đình Trân trong một thời gian dài. Vợ Trân ghen tuông. Sự việc vỡ lỡ, Trân bị kiểm điểm, phê bình. Rồi sự việc lắng xuống. Thế mà, đôi tháng trước, một tin động trời nổ ra. Ở khu phố nhỏ này, người ta quên đi việc Năm Cam ra tòa, ăn nói lật lộng. Ngời ta quên đi việc bàn tán về tính tình chiến sự đang hồi căng thẳng khi bộ binh Mỹ, Anh tiến vào thành phố Baghdad. Người ta râm ran đoán già, đoán non về chuyện Trân đột quỵ ở nhà mụ gái góa bán tạp hóa đầu chợ. Lâu nay, họ vẫn núp lén đi lại với nhau. Vợ Trân ghen mãi rồi cũng thôi. Và cuối cùng, cũng phải đưa chồng vào bệnh viện mà chăm sóc, chạy chữa. Còn mụ ta cũng kịp làm đám cưới với một tay Việt kiều nào đó......

 Ngay đêm đó, trên chuyến tàu về TP Hồ Chí Minh, Xuân ngồi nhìn ra bầu trời qua cửa sổ toa tàu. Ánh trăng mười tám muộn mằn nhưng sáng vằng vặc. Những đồi cây, những cánh đồng, những khu nhà... lúc ẩn lúc hiện, lúc đầy ánh sáng, lúc tràn ngập bóng tối. Xuân cũng mơ mơ màng màng về tất cả. Những khuôn mặt, những đôi mắt... thánh thiện, ma quỷ nối tiếp hiện ra, quay cuồng. Có một hình ảnh đang rõ dần: Hoan. Phải, Hoan - một con người hiền lành đến mức như khờ khạo, yêu thương đến mức như lạnh lùng, đang ở một nơi chờ Xuân. Bỗng dưng, Xuân ao ước ngay bây giờ mình đang ở nhà và đang nằm gối đầu trên cánh tay Hoan...

Đọc thêm tại :


  TRUYỆN NGẮN TÌNH YÊU
Mã sp:VHVN-TN82
Tác giả: Ngọc Bích, Thùy Chi
Nhà xuất bản: Văn hóa - Thông tin
Giá:34,000đ
 




Gửi ý kiến của bạn về bài này:
Lưu ý : Khi than gia đóng góp ý kiến, mỗi ý kiến nếu được hiển thị quý khách được hưởng 500đ vào tài khoản, để được hưởng điều kiện này, quý khách chỉ cần đăng ký thành viên và đăng nhập để có thể tích lũy tiền trong tài khoản điện tử tại XBOOK
Điện thoại:(Quý khách có thể bỏ qua)

Để lại số điện thoại XBOOK sẽ chăm sóc tốt hơn!
Họ Tên
Email:
Tiêu đề:
OFF Telex

VNI VIQR

Nội dung:
 CÙNG THỂ LOẠI
Trong bão tuyết
Phép màu
Nụ hôn và ly dị
Hâm lại chất lãng mạn
CHO TÔI XIN MỘT VÉ ĐI TUỔI THƠ
CHYỆN CON MÈO DẠY HẢI ÂU BAY
YÊU ANH LÀ ƯỚC NGUYỆN CẢ ĐỜI KHÔNG HỐI TIẾC
CON GÁI, BA CÓ NHIỀU ĐIỀU MUỐN NÓI VỚI CON....
HẠNH PHÚC 70 ĐỘ NGHIÊNG
BÍ QUYẾT CỦA THÀNH CÔNG
NA ƠI...!
Trò chơi của những quả chery
Xem thêm
Hitech
     Danh mục
Thư giãn
Những điều kỳ diệu
Top người quan tâm
Top bài hay
Giới thiệu sách
Kiến thức tham khảo
Truyện hài
Thư viện ảnh
Tư vấn
Tư vấn sách
Tư vấn Hitech
Tư vấn cho mẹ và bé
     Top ý kiến mới nhất
 Cảm động!
Trong bài: NHỮNG LỜI NÓI DỐI CỦA MẸ!
Lê Thị Hoài Thu   16h - 22/6/2012
 Mẹ luôn là người vĩ đại nhất trên cuộc đời này!
 Cám ơn
Trong bài: TIN THẬT LÒNG
Nguyễn Thị Lan Hương   8h - 22/6/2012
 Cam ơn Xbook đã gửi cho mình câu chuyện thật ý nghĩa giữa cuộc sống đang chạy đua với thời gian.
Chúc tập thể công ty Xbook ngày càng phát đạt.
 Hoan nghenh Xbook vi nhung trich doan nghe rat van chuong nhung vo cung doi thuong ve tinh Cha con
Trong bài: ANH CÓ GIÚP TÔI!
nacdanh   23h - 21/6/2012
 K thưa Xbook,co lan mua sach của Xbook chỉ vi lý do uỷ quyền cho Bích Liên nhận giúp khi đó tôi đi xa nên các bạn cứ tưởng tôi là BLiên đúng không, cũng không sao hi hi. Đến hôm nay bài viết về tình phụ tử của các bạn quá hay nên tôi cũng xin thổ lộ tôi là đàn ông, hiện nay cũng chỉ một mình nuôi cô con gái mẫu giáo, bài giới thiệu của bạn làm tôi không thể quên xbook.com.vn, rất cảm động và liên tưởng nhiều điều về cha tôi, hiện nay tôi khá bận việc công tác và nuôi con, thú vui đọc sách dù tạm thời để lại, khi nào có thời giờ tôi sẽ không quên mua sách của quý vị. Chúc xbook.com.vn thành đạt và ngày càng có nhiều bài viết hay. Cảm ơn!
 tin thật lòng
Trong bài: TIN THẬT LÒNG
nguyễn ngọc thu   15h - 20/6/2012
 Cảm ơn Xbook đã gửi cho tôi những câu chuyện thật ý nghĩa.
 Rất hay và cảm động!
Trong bài: ANH CÓ GIÚP TÔI!
Lê Thị Hoài Thu   16h - 19/6/2012
 Bài học lớn - niềm tin trong cuộc sống là cực kỳ quan trọng, người con tin là ba mình sẽ tìm thấy mình và người ba tin rằng con trai mình sẽ luôn chờ mình!
 Cám ơn Người Mẹ Vĩ Đại
Trong bài: NHỮNG LỜI NÓI DỐI CỦA MẸ!
Nguyễn Thị Tường Hiếu   21h - 16/6/2012
 Cám ơn Xbook đã gửi đến cho tôi câu chuyện về người Mẹ thật đáng yêu và đáng kính. Những gì mà chúng ta có được ngày hôm nay là đều do từ Mẹ mà ra. Không phải Mẹ để lại nhiều tiền bạc, nhiều của cải vật chất là Mẹ đã cho ta,mà chính là Mẹ đã dâng tặng cả cuộc đời này cho các con yêu của mình bằng sự hy sinh thầm lặng.Một lần nữa tôi xin cảm ơn Xbook rất nhiều.
 anh có giúp tôi không ?
Trong bài: ANH CÓ GIÚP TÔI!
nguyễn thị thu hằng   13h - 16/6/2012
 khi đọc bài viết về câu chuyện này tôi rất cảm động.cảm ơn XBOOK
 Anh co giup toi khong
Trong bài: ANH CÓ GIÚP TÔI!
Huong   21h - 14/6/2012
 Trong cuộc sống với muôn vàn hối hả và với tính cách của một người trẻ đôi lúc chúng ta chỉ biết quan tâm đến bản thân mình hoặc gia đình nhỏ của mình mà quên rằng cha mẹ bạn cần lắm những sự quan tâm chăm sóc của bạn. Câu chuyện như nhắc nhở tôi rằng mình đã nhận rất nhiều từ cha mẹ,nay đã lớn phải không đòi hỏi cha mẹ phải trao cho mình nhiều yêu thương mà ngược lại phải trao cho cha mẹ tình yêu thương nhiều nhất mà mình có thể.
 Câu chuyện tôi kể cho vợ và con tôi nghe
Trong bài: ANH CÓ GIÚP TÔI!
Nguyễn Đức Thuấn   15h - 13/6/2012
 Tôi đã nhận được mail của Xbook! tôi đã đọc và đúng thật nhân văn.Tôi đã đem về ngay trưa hôm đó và trong bữa cơm gia đình tôi đã kể lại cho vợ và con tôi nghe.
Xin cám ơn Xbook!
 Con yêu ba
Trong bài: ANH CÓ GIÚP TÔI!
Hương   19h - 12/6/2012
 Khi ba tôi nằm bệnh viện, tôi đã tự hứa, lúc nào ba ra viện tôi sẽ chăm sóc ông tốt hơn, ai ngờ ba tôi đã ra đi mãi mãi mà tôi chưa kịp nói con yêu ba. Mong hương hồn ba siêu thoát
HỖ TRỢ

Liên hệ hợp tác
Liên hệ hợp tác:
 XBOOK ĐƠN GIẢN CHỈ LÀ ĐẶT MUA
 Miễn phí vận chuyển trên 90,000 nội thành Hà Nội. Hỗ trợ 5% giá hàng hoặc miễn phí vận chuyển cho đơn hàng trên 180,000 đ
 Cam kế bán bằng hoặc rẻ hơn giá bìa.
 Hãy nhấn nút đặt mua hệ thống hoàn toàn hướng dẫn đặt mua, phương thức nhận hàng, thanh toán và thời gian nhận hàng.
 Đặt hàng không cần đăng ký đăng nhập.
 CÂU HỎI THƯỜNG GẶP
  Đinh Văn Mẹo
  Hỏi:Tôi có mua được sách không?
  Cao Thị Vân Anh
  Hỏi:Hỗ trợ phí vận chuyển???
  Nguyễn Xuân Thức
  Hỏi:cần giãi đáp
  Nguyễn Thị Mỹ Hạnh
  Hỏi:Hết hàng

Hỗ trợ khách hàng
Hotline:0904 845 066
(7h-22h, cả T7, CN)
info@xbook.com.vn
SIÊU THỊ SÁCH TRỰC TUYẾN XBOOK
Office:Số 46 ngõ 897 Giải Phóng, Q.Hoàng Mai, Hà Nội
Thời gian liên hệ: Thứ Hai - thứ Sáu, 8:00 - 18:00 và thứ Bảy, 8:00 - 12:00 (trừ các ngày nghỉ và ngày lễ).

© 2007-2012, XBOOK.COM.VN, Inc