CON GÁI TUỔI DẦN

Responsive image

1.
Tôi tuổi Dần. Nói cách khác, tôi cầm tinh con hổ, con beo gì gì đó. Những cái tên luôn toát lên hồn cốt dữ dằn. Người ta bảo con gái tuổi Dần cao số, khó lấy chồng. Tôi thấy buồn cười. Thú vị. Tự hào. Thực ra tôi không thích hổ. Con vật mà tôi ngưỡng mộ là sư tử. Tôi mê bộ bờm của loài này. Cái dáng chúa tể sơn lâm đứng trên mõm đá, dựng bờm, tru lên những hồi dài gọi trăng luôn mê hoặc tôi trong những bộ phim hoạt hình. Nhưng tiếc là trong mười hai con giáp không có sư tử. Vì vậy, hổ hiển nhiên thành "đại ca". Tôi thích thú vì được "ăn theo" nó.

22 tuổi, dù không nói ra, nhưng tôi biết trong lòng bố mẹ luôn lo sốt vó, thấp thỏm, xem tôi như quả bom nổ chậm trong nhà. Tôi thì luôn nghĩ mình là một quả khinh khí cầu với rất nhiều sắc màu, đang thả sức bay giữa thế giới khoáng đạt, hay chí ít là một "quả bóng xanh bay giữa trời xanh". Tôi vô tư. Tôi hồn nhiên. Trong khi những đứa bạn gái cùng lớp luôn tỏ ra rất ư "dịu dàng mà không chói lóa" từ ăn mặc tới cử chỉ điệu bộ thì tôi vẫn cứ... "tôi là tôi". Nghĩa là áo pull, quần jean, giày thể thao, nón lưỡi trai, tóc buộc vểnh ngược. Chân tay tôi bao giờ cũng thích cử động, chạy nhảy.

2.
 Nhỏ bạn thân có lúc thủ thỉ "Sao mày không nữ tính lại chút xíu. Như mày, ma nào dám yêu. Lấy về để mày làm chồng người ta chắc?". Ha ha. Tôi cười thắt bụng. "Mày giống bố mẹ tao quá. Cứ lo xa. Con gái tuổi Dần mà. Phải vậy mới đúng form họ hàng nhà cọp". "Tao cũng Dần nè. Nhưng phải là Dần cái". "Thế mày bảo tao là Dần đực à?". Rồi cả hai cùng cười ngất. Nhiều khi nghĩ lại, thấy con bạn nói cũng có lý. Bạn của tôi nhiều, rất nhiều. Kể cả bạn trai. Chúng nó sẵn sàng làm tất cả vì tôi. Tất nhiên, trừ yêu tôi. Có nhiều chàng trước đây cũng có ý định "lăm le", nhưng tiếp xúc một thời gian thì "lè lưỡi", rồi bắt tay, thành bạn.

Tối thứ bảy, với tôi luôn là một lịch trình đã lên sẵn. Luôn luôn ghế số 13 bên góc phải, nơi gần loa nhất của Café Storm Rock. Đầu ngất ngây theo nhạc. Miệng tiếp nhiên liệu là những giọt cà phê chát đắng. Nhưng tôi thấy ngọt. Cuộc sống rất ngọt, sau một tuần căng thẳng. Tôi biết, chỉ bước ra khỏi tấm cửa kính của quán, ngoài kia lũ bạn chắc đang eo éo, ỏng à ỏng ẹo làm nũng người yêu. Nói vậy không phải tôi tủi thân hay so sánh gì với lũ bạn. Bởi nói thật, với tôi, cái người ta vẫn thường tôn thờ gọi là tình yêu ấy cũng bình thường thôi. Nó đâu to tát tới mức cả nhân loại phải chạy vạy tìm kiếm, rồi vồ vập, lăng xê, tôn lên thành thánh như thế.

Tình yêu, với tôi, đơn giản giống như một món ăn. Đã là con người, đa phần ai cũng muốn nếm thử. Phàm phu thì tham lam muốn thử nhiều, ăn dở rồi bỏ đi kiếm miếng khác. Người chân thành thì ăn rồi giữ mãi một dư vị ấy, không tìm kiếm đâu nữa, vậy thôi.

3.
Không phải tôi không có người yêu nên nói phá ngang kiểu chọc gậy bánh xe. Không có rồi sẽ có. Tôi tin mình chẳng phải quả bom nổ chậm, chẳng phải quả bom hẹn giờ, mà nếu có thì là quả bom có cài... password, chỉ người biết mới có thể đốt cháy cho... tình yêu nổ. Một người chứ không phải không có ai. Tôi tự tin thế, bởi thực chất có ối chàng đánh mắt lên xuống theo mỗi bước chân tôi. Và hồi 17, xém chút nữa tôi đã chạm vào thánh địa thiêng liêng kia.

Ấy là hồi phổ thông. Ngày quốc tế phụ nữ, anh chàng hết sức "nhu mì” ngồi cạnh đã rụt rè tặng tôi món quà. Tôi thấy thú vị. Về khui ra, là một thỏi kẹo Ampelipe và một nụ hồng đẹp chúm chím, thêm vài lời... không có cánh: "Cảm ơn ba mẹ cậu đã sinh ra cậu. Cảm ơn thầy chủ nhiệm đã xếp chúng mình ngồi gần nhau. Cậu đặc biệt lắm đấy". Rõ ngớ ngẩn. Cảm ơn những đẩu những đâu. Tôi vặt từng cánh hồng. Yêu này, không yêu này, yêu này, không yêu này. Kết thúc là: không yêu. Vậy nên, sáng mai lên lớp tôi đã "Cảm ơn cậu về món quà hôm qua. Nhưng rất tiếc tớ chưa là phụ nữ. Tớ mới chỉ là thiếu nữ". Mặt hắn ta đỏ bừng. Rồi xong. Đúng là tuổi Dần khó yêu. Nhưng người ta lại bảo con gái tuổi Dần chỉ nên yêu con trai tuổi Dần. Vì hổ mới trị được hổ. Tôi chẳng tin. Vì hổ cái bao giờ cũng lớn và có uy hơn hổ đực. Anh chàng cùng lớp tôi là một minh chứng sống động. Dù sao, tôi vẫn thầm cảm ơn anh chàng ngày xửa ngày xưa, để tôi có thể tự hào là mình đã từng có người yêu, mỗi lúc nhìn lũ bạn tay trong tay với bồ.

4.
Để đáp lại sự lo lắng của mẹ, tôi phải gặp một người, đó là một chàng bác sĩ mới ra trường với bằng loại ưu, con trai một người cùng cơ quan mẹ. Theo mẹ thì anh chàng này "không thể chê vào đâu được". Công cuộc mưu tình được mẹ trang bị đến tận răng. Bắt đầu bằng việc mẹ bắt tôi mặc váy. Chao ôi cái sự váy! Váy với tôi đã là dĩ vãng, là thuở lên ba. Còn giờ, mẹ vừa đẩy dây kéo phía sau lưng lên tôi đã thấy ngột ngạt. Đồ gì mà có thở cũng không được thở tự do. Gò bó. Khó chịu. Nhưng để đánh đổi với khuôn mặt khó chịu của mẹ khi thấy con vùng vằng thì tôi không dám. Chúng tôi vào một quán café. Anh nói nhỏ với chủ quán gì đó. Một bản nhạc không lời cất lên, cả không gian chùng xuống, trầm lại. "Betthoven, hy vọng là em thích". Anh nói khi vừa ngồi xuống ghế. Tôi nở một nụ cười gượng gạo. Thú thật, với tôi, nhạc cổ điển thì Betthoven, Mozart, Chopin hay Traicopxki cũng chỉ là một, và "Xô nát ánh trăng", "Giao hưởng bốn mùa" hay gì nữa cũng chỉ khác nhau ở tên gọi. "Cho một ly cà phê sữa, còn em, cam vắt nhé”. "Không ạ! Cho em đen đá”. Tôi đọc được sự giật mình trong mắt anh. Tôi biết, mắt tôi cũng đang cười, đắc thắng.

Sau buổi ấy, rất tự nhiên, không ai bảo ai, chúng tôi chẳng hề liên lạc với nhau, dù chỉ là một cái tin nhắn. Dù về tới cổng mẹ đã vồ vập: "Thế nào con gái? Sao! Thấy lời mẹ nói có đúng không?". "Vâng! Mẹ nói rất đúng. Anh ấy không thể chê vào đâu được, mà con gái mẹ thì suốt ngày bị cha mẹ chê nên không thể hợp được". Tôi chạy tót lên phòng, nhanh chóng trút bộ váy ra, để được thở bầu không khí tự do một cách thoải mái nhất, để lại phía sau cái lắc đầu hoài nghi của mẹ.

5.
Tôi đi Sài Gòn năm ngày cùng sếp để tìm hợp đồng. Mẹ lo lắng: "Con gái, đi xa thế lỡ có chuyện gì thì sao?". Bố an ủi: "Sợ gì chứ, con gái bà ra ngoài chỉ sợ va chạm mà thiên hạ thiệt thôi". Tôi buồn cười với cuộc đôi co "dễ thương" giữa bố và mẹ. Sếp thì chẳng có gì phải lưu ý hay tái bút khi nói về nhân cách và công việc. Còn đối tác chỉ là... đối tác. Vả lại, tôi tự tin với cái đai đen Teakwondo của mình, cộng với một lô một lốc kinh nghiệm xem phim hành động Mỹ.

Tôi hơi bất ngờ khi gặp đối tác. Giám đốc trẻ hơn sự tưởng tượng. Nhã nhặn và khá lịch thiệp. Anh dẫn chúng tôi đi thăm dây chuyền sản xuất, trình bày dự án hết sức chặt chẽ và thuyết phục.

Đêm cuối cùng, khi vừa nhảy lên giường, đang định dò tìm một bộ phim hành động trên HBO, tôi bất ngờ nhận được điện thoại của anh: "Em ngủ chưa? Anh không nghĩ sự sắc sảo, nhanh nhẹn trong công việc lại có thể hội tụ ở một cô gái mới 22 tuổi như em". "Con gái tuổi Dần mà. Anh sợ không?" "Sợ gì? Vì anh tuổi Thân". "Hổ có thể ăn thịt khỉ” - Hợp đồng đã ký hồi chiều, tôi trở lại đúng nghĩa là tôi, ngang như cua. "Em quên khỉ tiến hóa nhất trong mười hai con giáp à? Nó đủ thông minh và nhanh nhẹn để đối phó với mọi tình huống đối tượng. Mà em mới là hổ con thôi, hổ con có thể thuần dưỡng được". "Ý anh là sao?", "Là anh muốn nuôi dạy hổ". "Anh không sợ có ngày sẽ bị chính con hổ mình nuôi giết hại à?". "Anh tin vào khả năng của mình, và tin vào cả con hổ mình muốn chăm sóc nữa". "Liệu anh có quá tự tin? Và cũng có quá cả tin nữa? Bài học kinh doanh anh luôn thuộc lòng là không nên tin vào đối phương hoàn toàn mà”.

Phen này anh ấy sẽ nói sao nhỉ? Chắc tắt ngúm. Ý nghĩ ấy vừa lóe lên thì tai tôi nóng bừng: "Anh tin mình. Và tin cả em. Chúc em ngủ ngon". Chiếc điện thoại rung rung. Mà không. Tay tôi run run. Anh nói nhanh đến mức tôi không kịp nói lại câu gì. Đúng hơn là những lời anh nói khiến tôi bị "đơ", chết lặng, không thể phản ứng.

6.
Đêm ấy. Tưởng nói chơi. Hóa ra anh đúng. Tôi chưa bao giờ nghĩ một lúc nào đó cái đầu và trái tim tôi sẽ "dịu dàng" lại. Bàn tay tôi lên gân tưởng có thể quật ngã mấy gã như anh. Nhưng rồi mềm oặt trong tay anh. Mềm mại. Ấm áp. Nụ hôn đầu đời đến một cách tự nhiên như... võ sĩ lên đài là sẽ đấu, dù thắng hay thua. Tự nhiên, không một phản ứng gì. Vì tôi đã... yêu. Bỗng có tiếng động phá ngang. Chiếc điện thoại rung lên theo giờ báo thức đã hẹn. Hóa ra là mơ.

Tôi cảm thấy tiếc rẻ. Đưa lưỡi liếm nhẹ môi. Khô khốc. Với tay định tắt điện thoại thì giật mình. Chuông tin nhắn. "Chúc hổ con một buổi sáng tốt lành! Tối qua em đã nghĩ được gì chưa? Anh sẽ tiễn em ở sân bay!". Tôi bước vội xuống giường. Vươn vai, chuẩn bị để ra sân bay sớm. Lẽ nào tôi đã chạm vào món ăn mà cả thế giới vẫn mãi tìm kiếm?

Đọc thêm tại :


TRUYỆN NGẮN 8X PLUS
Mã sp:VHVN-TN353
Tác giả: Nhiều Tác Giả
Nhà xuất bản: Phụ nữ
Giá:48,000đ